HNI 14-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 16: TÀI SẢN BIẾT THỞ

Ngày xưa đất nằm ngủ yên

Chỉ nghe gió gọi qua miền hoang vu

Rừng xanh đứng lặng thiên thu

Không ai nghe tiếng lời ru của rừng

Nhà cao cửa rộng đã từng

Sáng đèn rồi tắt giữa vùng cô đơn

Tài sản ngủ suốt hoàng hôn

Bao năm giá trị vẫn còn ngủ quên

một ngày thế giới gọi tên

Đánh thức đất mẹ đứng lên mỉm cười

Tài sản không chỉ của người

Mà là hơi thở đất trời sinh sôi

Khi đồng tiền chạm vào đời

Tài sản bỗng hóa thành lời yêu thương

 

Cánh đồng thức dậy trên nương

Ngàn cây xanh viết con đường tương lai

 

Rừng không còn khóc đêm dài

Có người chăm sóc từng ngày lớn lên

 

Mỗi đồng góp lại thành nền

Cho rừng cho đất vững bền mai sau

 

Những dòng dữ liệu nhiệm màu

Biến từng mảnh đất thành màu hy vọng

 

Mỗi người một hạt giống trong

Gieo vào hệ thống giấc mơ xanh rì

 

Tài sản giờ biết thầm thì

Gọi người cùng bước đường đi dài lâu

 

Không còn bỏ mặc nương dâu

Không còn tài sản úa màu thời gian

 

Từ khi kết nối nhân gian

Đất cây công trình mở màn hồi sinh

 

Cộng đồng như ánh bình minh

Soi từng giá trị đang sinh sôi dần

 

Tiền không còn đứng một lần

Mà quay trở lại muôn phần lớn lên

 

Giá trị chảy khắp mọi miền

Như dòng nhựa sống nối liền đất xanh

 

Mỗi mùa cây lại thêm cành

Mỗi ngày tài sản trưởng thành thêm cao

 

Người gieo hôm trước hôm sau

Nhận về trái ngọt dâng trào yêu thương

Tài sản trở thành con đường

Dẫn ta đến với đại dương bền vững

Không còn lo sợ cạn cùng

Khi ta biết cách chung lưng giữ gìn

Một hạt giống nhỏ vô hình

Cũng mang theo cả hành tinh mai này bạn

Tài sản không ngủ từ đây

Biết thở cùng nhịp đất này hồi sinh

Một thời tài sản lặng thinh

Nay thành trái tim hành tinh rộn ràng

Giấc mơ nối tiếp giấc vàng

Khi ta biết giữ thiên đàng hôm nay