HNI 17-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 45: ĐỒNG TIỀN CỦA NỀN VĂN MINH MỚI

Ngày xưa tiền là kim loại

Rồi thành giấy mỏng bay xa

Qua thời số hóa mở lối

Tiền bước vào miền bao la

Con người đi qua thế kỷ

Bao cuộc thịnh suy đổi dời

Nhưng câu hỏi còn bỏ ngỏ

Tiền sinh ra để giúp đời?

Có khi tiền làm rạn nứt

Có khi tiền tạo chiến tranh

Có khi tiền gieo chia cắt

Có khi tiền cứu mong manh

 

Nếu tiền chỉ là công cụ

Vì sao thế giới đảo điên

Vì sao rừng xanh biến mất

Vì sao đại dương ưu phiền

 

Nền văn minh đang bước tới

Một chân trời mới dịu dàng

Nơi tiền không còn lạnh lẽo

Mà mang hơi thở dịu dàng

 

Tiền không còn đo tham vọng

Mà đo nhịp đập con tim

Đo rừng xanh đang hồi sinh

Đo nụ cười trẻ em tìm

 

Ngày mai tiền đi trồng rừng

Ngày mai tiền xây lớp học

Ngày mai tiền thành thuốc quý

Chữa lành vết thương khóc thầm

 

Mỗi giao dịch là hạt giống

Gieo vào tương lai xanh non

Mỗi dòng chảy là mạch sống

Nuôi dưỡng thế giới vuông tròn

 

Tiền không còn là bức tường

Mà là chiếc cầu nối rộng

Đưa cộng đồng gần nhau hơn

Chung tay vun trồng hy vọng

 

Khi tiền mang theo ý nghĩa

Lợi nhuận hòa cùng yêu thương

Khi kiếm tiền là tạo phúc

Thế giới đổi khác phi thường

 

Một nền văn minh thức giấc

Bình minh rạng rỡ chân trời

Tiền trở thành dòng máu ấm

Chảy khắp cơ thể loài người

Hành trình chưa từng kết thúc

Chỉ vừa mở cửa tương lai

Nơi đồng tiền mang linh hồn

Dẫn nhân loại bước dài mãi