HNI 17-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: KHÁT VỌNG VỀ MỘT QUỐC GIA MỚI
Thế giới xoay vòng bão tố
Những biên giới cũ dần phai theo thời
Con người đi giữa chơi vơi
Tìm nơi neo đậu cuộc đời bình an
Thành phố sáng rực ánh đèn
Mà lòng vẫn thấy lạc miền cô đơn
Những dòng người bước vội hơn
Đổi thời gian lấy giấc mơ xa vời
Chiến tranh còn đó ngoài khơi
Tin buồn vẫn chảy như lời gió than
Hành tinh mỏng manh ngập tràn
Khói mờ phủ kín những làn trời xanh
Công nghệ mở lối rất nhanh
Nhưng chưa cứu nổi mong manh phận người
Quốc gia rào chắn khắp nơi
Mỗi người vẫn thấy cuộc đời cách xa
Bao nhiêu thế hệ đi qua
Vẫn tìm câu hỏi “nhà ta nơi nào?”
Phải chăng đã đến lúc sao
Nhân loại viết lại giấc mơ ban đầu
Một mô hình mới nhiệm màu
Không còn chia cắt nỗi đau con người
Biên cương mở lối nụ cười
Trái tim kết nối khắp nơi địa cầu
Ngôi làng nhỏ giữa tinh cầu
Nảy mầm hy vọng nhiệm màu tương lai
Không còn rào cản hình hài
Chỉ còn giá trị của tài và tâm
Công dân số bước âm thầm
Mang theo tri thức đi khắp muôn nơi
Quyền sống tỏa sáng rạng ngời
Quyền mơ, quyền nói, quyền đời bình yên
Không còn giới hạn địa miền
Không còn nỗi sợ bị quên lãng mình
Một đồng tiền mới lung linh
Chảy như mạch sống hành tinh nhiệm màu
Giấc mơ nhen lửa từ lâu
Nay thành tiếng gọi nhiệm màu tương lai
Từ một ngôi làng rất nhỏ
Hạt mầm lan tỏa muôn nơi
Hôm nay thắp sáng chân trời
Ngày mai thành bản hòa lời nhân gian
Ai nghe cũng thấy mơ màng
Một quê hương mới dịu dàng gọi tên
Hành trình bắt đầu từ đây
Từ niềm tin nhỏ dựng xây đất trời
Thế giới sẽ khác, người ơi
Khi ta dám mơ cuộc đời khác đi
Một quốc gia mới ra đời
Từ ngôi làng nhỏ sáng ngời niềm tin