HNI 21-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 34: KHÔNG AI BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU

Ngày mai mở cửa bình minh

Không còn nỗi sợ mưu sinh mỗi ngày

Không còn lo bữa cơm đầy

Không còn nước mắt vì ngày trắng tay

Con người đứng dậy từ đây

Tự do lựa chọn con đường mình đi

Không còn nỗi sợ mất chi

Không còn đánh đổi chỉ vì miếng ăn

Từ nay cuộc sống công bằng

Mỗi người đều có phần căn bản rồi

Không ai bị đẩy ra ngoài

Không ai đứng giữa cuộc đời lạc loài

 

Không còn khoảng cách ngày mai

Giàu nghèo thu hẹp dần dài thời gian

 

Những bàn tay nối vòng tròn

Chung tay tạo dựng nguồn tiền cộng đồng

 

Từ doanh nghiệp đến cánh đồng

Giá trị lan tỏa thành dòng yêu thương

 

Từng đồng đóng góp phi thường

Quay về nuôi dưỡng muôn phương con người

 

Không còn tiếng thở dài rơi

Không còn sợ hãi trước đời vô thường

 

UBI mở lối con đường

Cho bao ước mộng tưởng chừng xa xôi

 

Người già sống trọn tuổi đời

Trẻ em được lớn trong lời hát ca

 

Người đau cũng được chăm lo

Người nghèo cũng có mái nhà bình yên

 

Không còn đêm trắng ưu phiền

Không còn nỗi sợ triền miên tháng ngày

 

Khi nền tảng sống đủ đầy

Tâm hồn bắt đầu bay về ước mơ

 

Người ta học cách làm thơ

Học yêu công việc, học mơ cuộc đời

 

Không còn sống chỉ để tồn

Mà sống để hiểu mình còn vì ai

 

Sáng tạo nở rộ tương lai

Những điều đẹp đẽ nở hoài trong tim

 

Một xã hội thật dịu êm

Không còn ai phải kiếm tìm lối ra

 

Bởi vì tất cả chúng ta

Đều chung một mái nhà là nhân gian

 

Tình người kết nối muôn ngàn

Thành dòng sông lớn lan tràn yêu thương

 

Ngày mai mở cánh thiên đường

Bắt đầu từ những con đường hôm nay

UBI thắp sáng tương lai

Nơi không ai phải lạc loài phía sau