HNI 20-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 35: SỨC KHỎE LÀ TÀI SẢN CHUNG

Một ngày mai không còn lo

Bệnh đau khiến bước chân chùn

Mỗi người sinh giữa cộng đồng

Đã mang quyền được chữa lành

Không còn nỗi sợ hóa đơn

Sau đêm cấp cứu bất ngờ

Không còn giấc ngủ chập chờn

Vì tiền viện phí quá cao

 

Trong ngôi làng của tương lai

Sức khỏe là ánh mặt trời

Chiếu lên mọi mái nhà nhỏ

Không phân giàu nghèo sang hèn

 

Mỗi người góp một hạt mầm

Gieo vào quỹ sống bình yên

Khi ai vấp ngã giữa đường

Cả làng cùng đến đỡ nâng

 

Không còn đơn độc chống chọi

Giữa căn phòng trắng lạnh lùng

Bàn tay cộng đồng nắm chặt

Sưởi ấm những ngày mong manh

 

Bác sĩ ở khắp bốn phương

Kết nối bằng ánh màn hình

Khoảng cách nghìn trùng tan biến

Trong một cái chạm dịu dàng

 

Bệnh chưa kịp gọi thành tên

AI đã khẽ nhắc phòng ngừa

Từng nhịp tim được lắng nghe

Như nghe tiếng sóng đại dương

 

Thực phẩm xanh trong mỗi bữa

Tiếng cười vang giữa công viên

Bước chân chạy qua buổi sáng

Là liều thuốc quý mỗi ngày

 

Thân thể được nuôi bằng nắng

Tâm hồn được tưới bằng thương

Không còn ai phải giấu khóc

Sau những nụ cười gượng gạo

 

Khi một người rơi nước mắt

Cả làng lặng lẽ kề vai

Chia nhau từng câu chuyện nhỏ

Nhẹ đi bão tố trong lòng

 

Không ai bị bỏ phía sau

Trên con đường dài sự sống

Mỗi nhịp thở đều quý giá

Như vàng trong kho nhân gian

 

Một em bé vừa chào đời

Đã có vòng tay bảo vệ

Một cụ già bước chậm lại

Vẫn nghe tiếng gọi yêu thương

 

Những căn nhà không khóa cửa

Những trái tim không khóa mình

Sức khỏe không là đặc quyền

Mà là quyền chung nhân loại

 

Ngày mai khi nhìn lại xưa

Ta sẽ ngỡ như cổ tích

Rằng từng có thời con người

Sợ bệnh hơn cả chiến tranh

Giấc mơ giờ thành hiện thực

Trong ngôi làng giữa tương lai

Nơi mỗi hơi thở bình yên

Là tài sản chung chúng ta