HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: NHÂN LOẠI CẦN MỘT CON ĐƯỜNG MỚI
Thế gian phát triển từng ngày
Mà lòng nhân thế đắng cay âm thầm
Nhà cao phủ kín xa xăm
Mà bao người sống lạnh căm giữa đời
Con người vội vã không ngơi
Đi tìm vật chất quên lời yêu thương
Khói bay phủ kín phố phường
Dòng sông dần cạn rừng vương nỗi buồn
Biển xanh giờ hóa lệ tuôn
Đất đai kiệt quệ linh hồn thiên nhiên
Bầu trời phủ kín ưu phiền
Mưa giông cháy lửa triền miên khắp vùng
Con người chinh phục không trung
Mà chưa giữ nổi cánh rừng quê hương
Bao năm phát triển phi thường
Lại làm trái đất tổn thương từng ngày
Nhân gian chạy giữa cuồng quay
Mà quên sự sống vốn đầy yêu thương
Có người lạc giữa phố phường
Đông người mà vẫn cô đơn trong lòng
Bao đêm thao thức mênh mông
Không tìm thấy được cội nguồn bình an
Đồng tiền phủ kín nhân gian
Mà bao hạnh phúc dần tan theo đời
Nhiều người bật khóc không lời
Giữa bao áp lực rã rời tâm can
Người già thiếu chốn bình an
Trẻ thơ thiếu vắng tiếng đàn yêu thương
Con người đánh mất quê hương
Trong từng nhịp sống vô thường hôm nay
Thế gian càng lớn càng đầy
Những cơn khủng hoảng phủ dày niềm tin
Bao người lạc giữa nhân sinh
Không còn biết rõ hành trình về đâu
Tiền tài chất ngập niềm đau
Lợi danh che lấp nhịp cầu tình thân
Con người dần hóa xa gần
Sống mà như thể chẳng cần có nhau
Nhân loại cần một phép màu
Không từ vũ khí nhiệm màu chiến tranh
Mà từ cuộc sống chân thành
Biết yêu trái đất biết dành cho nhau
Cần mô hình sống bền lâu
Thuận theo thiên ý nhiệm màu thiên nhiên
Nơi người chữa lại ưu phiền
Tâm hồn tìm được bình yên thật lòng
Nơi không ganh ghét hơn thua
Cộng đồng gắn kết sớm trưa thuận hòa
Nơi người sống giữa cây hoa
Đất trời xanh mát chan hòa yêu thương
Một nền văn minh mới hơn
Không xây trên sự đoạn trường đau thương
Mà xây bằng những con đường
Nhân văn tử tế khiêm nhường sẻ chia
Một ngày nhân loại quay về
Sẽ tìm lại được lời thề bình an
Và rồi thế hệ mai sau
Sẽ không còn sống trong màu tối tăm
Bởi khi nhân loại đồng tâm
Một mô hình mới sẽ dần nở hoa.