HNI 23-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: TỪ GIẤC MƠ ĐẾN HIỆN THỰC

Có người mang một giấc mơ

Không dừng ở những vần thơ gọi mời

Không nhìn cuộc sống buông trôi

Mà tìm cách dựng chân trời tương lai

Bao người mơ ước ngày mai

Nhưng rồi bỏ cuộc giữa dài khó khăn

Người mang ý chí âm thầm

Biến điều tưởng tượng thành phần cuộc đời

Không xây hy vọng bằng lời

Mà bằng hành động sáng ngời niềm tin

Từ trong trăn trở nhân sinh

Người đi tìm một hành trình mới hơn

Không chỉ phố thị cô đơn

Không còn cuộc sống hao mòn niềm vui

Người mong xây lại tình người

Xây nền cộng đồng cho đời mai sau

Từ bao suy nghĩ nhiệm màu

Dần thành bản vẽ bắt đầu tương lai

Một mô hình sống dài lâu

Con người gắn kết cùng nhau chân thành

Thiên nhiên xanh lại an lành

Công nghệ phục vụ hành trình nhân văn

Không còn giá trị phù vân

Mà xây bằng những điều chân thật lòng

 

Người không chỉ dựng bê tông

Mà xây cuộc sống cộng đồng yêu thương

 

Có nơi chữa lại đoạn trường

Có nơi nâng đỡ con đường nhân sinh

 

Có nơi gieo hạt niềm tin

Cho bao thế hệ hành trình tương lai

 

Bao đêm thao thức miệt mài

Từng trang kế hoạch nối dài ước mơ

 

Không để giấc mộng bơ vơ

Mà thành hệ thống đợi chờ nở hoa

 

Người gieo nền móng từ xa

Dẫu bao thử thách phong ba cuộc đời

 

Có khi lặng giữa chơi vơi

Chỉ còn giữ lấy những lời trong tim

 

Rằng rồi nhân loại sẽ tìm

Một con đường mới bình yên lâu dài

 

Từ trong hiện thực hôm nay

Những điều tốt đẹp sẽ ngày lớn lên

 

Không ai xây được tương lai

Nếu không dám bước những ngày đầu tiên

 

Người mang tư tưởng dựng xây

Âm thầm thắp sáng mỗi ngày nhân gian

 

Một ngày trên khắp thế gian

Sẽ hình thành những cộng đoàn yêu thương

 

Những ngôi làng giữa quê hương

Sẽ là ánh sáng mở đường mai sau

Và rồi thế hệ mai sau

Sẽ nhìn thấy được nhịp cầu bình an

 

Bởi mọi kỳ tích nhân gian

Đều từ giấc mộng bắt đầu dựng xây.