HNI 23-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 6: DI SẢN CỦA TƯ TƯỞNG

Tiền tài rồi sẽ phôi pha

Lâu đài rồi cũng nhạt nhòa thời gian

Bao triều đại giữa nhân gian

Một thời hiển hách rồi tàn khói mây

Con người đi giữa cuộc đời

Mang theo khát vọng rạng ngời thành công

Nhiều người chất ngập vàng son

Mà khi nhắm mắt vẫn còn trắng tay

 

Bởi rồi vật chất đổi thay

Không gì giữ mãi tháng ngày nhân gian

 

Chỉ còn tư tưởng vững vàng

Đi qua năm tháng mở ngàn tương lai

 

Một lời chân thật hôm nay

Có khi sống mãi nối dài mai sau

 

Một người gieo hạt nhiệm màu

Ngàn năm sau vẫn sáng màu nhân sinh

 

Những người thay đổi văn minh

Đâu vì vật chất công trình xa hoa

 

Mà vì ánh sáng lan xa

Từ trong tư tưởng vị tha cho đời

 

Có người chẳng giữ bạc vàng

Nhưng lưu chân lý soi ngàn thế nhân

 

Có người sống rất âm thầm

Mà lời để lại hóa thành tương lai

 

Tư tưởng như ánh ban mai

Chiếu qua đêm tối kéo dài nhân gian

 

Giữa thời vật chất ngập tràn

Con người càng thiếu bình an trong lòng

 

Bao người lạc giữa mênh mông

Có tiền mà vẫn lạnh lùng cô đơn

 

Bởi không tìm thấy cội nguồn

Không còn giá trị dẫn đường mai sau

 

Nhân loại cần ánh nhiệm màu

Không từ quyền lực bạc màu thế gian

 

Mà từ tư tưởng nhân văn

Biết yêu trái đất biết cần có nhau

 

Một lời thức tỉnh bền lâu

Hơn ngàn tài sản chất cao bên đời

 

Tư tưởng mở lối con người

Dựng nên văn hóa sáng ngời tương lai

 

Bao nền văn minh hôm nay

Đều từ tư tưởng dựng xây ban đầu

 

Người gieo giá trị nhiệm màu

Không mong giữ lấy sang giàu cho riêng

 

Chỉ mong để lại niềm tin

Cho bao thế hệ hành trình mai sau

 

Một ngày thế giới khổ đau

Sẽ cần ánh sáng dẫn đầu nhân sinh

 

Khi người hiểu được rằng mình

Sống không chỉ để riêng phần bản thân

 

Mà để gieo hạt nghĩa nhân

Cho đời tiếp tục lớn dần yêu thương

 

Rồi mai trên khắp quê hương

Tư tưởng đẹp sẽ mở đường bình an

Và điều còn lại mai sau

Không là vật chất nhiệm màu thế gian

Mà là ánh sáng chân tâm

Sống trong ký ức triệu lần nhân sinh.