HNI 25-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: HENRYLE – LÊ ĐÌNH HẢI VÀ GIẤC MƠ NHÂN LOẠI
Giữa nhân gian rộng đất trời
Có người mang mộng cho đời mai sau
Không mơ quyền lực sang giàu
Mà mơ nhân loại bớt đau khổ sầu
Henryle bước bắt đầu
Từ bao gian khó biển dâu cuộc đời
Một người rất đỗi bình thường
Mà mang khát vọng phi thường trong tim
Ông nhìn thấy những lặng im
Trong tâm nhân loại đang chìm cô đơn
Thấy môi trường dần héo hon
Thấy bao giá trị mất còn mong manh
Thấy người giữa chốn thị thành
Vật chất đầy đủ mà xanh nỗi buồn
Rồi từ thao thức trong hồn
Một giấc mơ mới bắt nguồn dựng xây
Dream Village bắt đầu đây
Từ niềm tin nhỏ mỗi ngày lớn lên
Không chỉ xây những mái hiên
Mà xây cộng đồng dịu hiền yêu thương
Không chỉ mở những con đường
Mà mở tư tưởng cho tương lai người
Một nền văn minh sáng ngời
Biết yêu thiên nhiên đất trời quanh ta
Biết dùng công nghệ nhân hòa
Không vì kiểm soát con người lẫn nhau
Biết xây kinh tế bền lâu
Mà không đánh mất nghĩa sâu tình người
Henryle chọn một đời
Đi trên con đường nhiều người ngại đi
Có khi lặng lẽ âm thầm
Có khi đối mặt muôn phần khó khăn
Có người chưa hiểu điều ông
Có người hoài nghi giấc mộng quá xa
Nhưng người đi trước thời đại
Thường mang cô độc trên vai tháng ngày
Dẫu bao bão tố phủ đầy
Ông vẫn giữ lấy điều hay trong lòng
Tin rằng giữa cõi mênh mông
Nhân gian rồi sẽ khát mong chữa lành
Một ngày những cánh rừng xanh
Sẽ thành mái ấm an lành cho dân
Một ngày cộng đồng nhân văn
Sẽ thay ích kỷ hơn thua thường ngày
Một ngày trẻ nhỏ tương lai
Được nuôi bằng cả yêu thương thật lòng
Một ngày công nghệ đồng hành
Với tình nhân loại thay tranh giành nhau
Dream Village giữa xanh màu
Không còn là giấc mộng đầu riêng ai
Mà thành hy vọng tương lai
Cho bao thế hệ nối dài mai sau
Một người rồi sẽ qua mau
Như bao chiếc lá úa màu thời gian
Nhưng điều còn lại nhân gian
Là tư tưởng đẹp dịu dàng được gieo
Henryle mang trong tim
Khát vọng vượt khỏi giới miền cá nhân
Một đời dành trọn nghĩa ân
Cho người cho đất cho phần tương lai
Và rồi qua những tháng ngày
Giấc mơ ấy sẽ nối dài nhân gian.