HNI 26-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 35: HÀNH TRÌNH ĐI TÌM SỰ BẤT TỬ

Từ ngàn xưa giữa nhân gian

Con người luôn muốn vượt ngàn tử sinh

Bao người đi tìm quang vinh

Mong thân xác mãi trường sinh với đời

Xây bao cung điện sáng ngời

Tìm phương thuốc quý giữa trời nhân gian

Nhưng rồi theo luật thời gian

Không ai giữ mãi thân mang bụi trần

Henryle lặng ngắm nhân quần

Hiểu rằng sự sống xoay vần đổi thay

Con người rồi sẽ một ngày

Rời xa thế giới như mây cuối trời

 

Điều gì còn lại cho đời

Sau khi thân xác xa rời nhân gian?

 

Không là của cải bạc vàng

Không là danh vọng huy hoàng thoáng qua

 

Mà là giá trị người ta

Đã gieo vào giữa bao la cuộc đời

 

Một tư tưởng sáng ngời

Có khi thay đổi bao người mai sau

 

Một tình yêu rất nhiệm màu

Có khi chữa được niềm đau con người

 

Một cộng đồng đẹp giữa đời

Có khi mở lối cho thời tương lai

 

Dream Village dựng hôm nay

Không riêng hiện tại mà dài mai sau

 

Henryle mang khát vọng sâu

Gieo nền văn hóa nhiệm màu yêu thương

 

Nếu người biết sống phụng sự

Thì đời sẽ hóa con đường bất tan

 

Không cần tượng đá huy hoàng

Chỉ cần để lại ánh vàng trong tim

 

Có người sống rất lặng im

Mà bao thế hệ đi tìm nhớ thương

 

Một người thầy giữa sân trường

Một người mẹ thức đêm sương nuôi đời

 

Một doanh nhân sáng ngời

Mang lòng nhân ái cho người khổ đau

 

Những người chẳng có sang giàu

Mà gieo hạnh phúc nhiệm màu nhân gian

 

Đó là bất tử dịu dàng

Trong lòng cộng đồng chứa chan nghĩa tình

 

Henryle vẫn luôn tin

Khi người cho đi chân tình thật tâm

 

Một hạt giống giữa âm thầm

Sẽ thành cánh rừng xanh thẳm mai sau

 

Một điều tử tế nhiệm màu

Có khi thay đổi biết bao cuộc đời

 

Con người đẹp nhất giữa đời

Không vì sống mãi mà vì sống sâu

 

Sống sao để lúc qua cầu

Vẫn còn để lại nhiệm màu phía sau

 

Niềm tin giữa những thương đau

Tình yêu giữa những biển sâu cuộc đời

 

Một nền văn hóa sáng ngời

Cho bao thế hệ nối đời dựng xây

 

HDNA giữa hôm nay

Cũng từ khát vọng gieo ngày tương lai

 

Mai này qua những tháng ngày

Tên người có thể nhạt phai với đời

 

Nhưng điều còn mãi không vơi

Là bao giá trị sáng ngời đã trao

 

Một người thật sự thanh cao

Là người dù mất vẫn vào lòng dân

 

Sự bất tử giữa nhân quần

Không nằm thân xác mà gần trái tim.