HNI 26-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 38: MỘT THẾ GIỚI KHÔNG CÒN ĐÓI NGHÈO

Bao năm giữa cõi nhân gian

Con người vẫn sống cơ hàn khắp nơi

Có người giữa chốn cuộc đời

Không cơm không áo giữa trời mưa sa

Có em nhỏ tuổi chưa xa

Đã mang vất vả bôn ba mưu sinh

Trong khi giữa khắp hành tinh

Bao nguồn vật chất quang vinh dư đầy

Henryle nhiều đêm thức say

Suy về thế giới hôm nay bất bình

Không vì nhân loại thiếu dinh

Mà vì chia cắt lợi mình riêng tư

Con người gom góp quá dư

Trong khi nơi khác mịt mù khổ đau

Dream Village bắt nhịp cầu

Cho nền kinh tế nhiệm màu sẻ chia

Người nhiều giúp đỡ người kia

Người có tri thức dẫn dìa cộng đồng

Một người góp đất góp công

Một người góp sức dựng trồng tương lai

Không còn ích kỷ riêng ai

Mà cùng phát triển ngày mai bền vững

Một cộng đồng biết tự thân

Sẽ không gục ngã giữa cơn biến động

Có nguồn thực phẩm sạch trong

Có năng lượng sáng giữa vòng thiên nhiên

Có nguồn nước mát dịu hiền

Có nền giáo dục nối liền yêu thương

Dream Village mở con đường

Cho người tự chủ giữa cơn đổi dời

Không còn phụ thuộc cuộc đời

Để rồi khủng hoảng tơi bời nhân gian

 

Henryle vẫn tin vô vàn

Mỗi người đều có khả năng lớn lên

 

Chỉ cần cơ hội dựng nền

Chỉ cần cộng đồng ở bên nâng đỡ

 

Bao người giữa cõi bơ vơ

Không vì kém cỏi mà do thiếu đường

 

Thiếu người dẫn bước yêu thương

Thiếu nơi cho họ tựa nương đi lên

 

HNI gieo những ánh đèn

Cho bao cuộc sống tối đen sáng ngời

 

Người già tìm lại tiếng cười

Trẻ thơ được sống giữa trời bình an

 

Người trẻ giữa cõi hoang mang

Cũng tìm được hướng mở mang tương lai

 

Một nền kinh tế hôm nay

Không vì tích trữ mà xây cộng đồng

 

Không để khoảng cách mênh mông

Chia đôi thế giới giữa dòng đau thương

 

Mà cùng mở lối yêu thương

Để ai cũng có con đường vươn lên

 

Một người hạnh phúc vững bền

Khi quanh mình cũng bình yên an hòa

 

Dream Village như bài ca

Cho nền văn hóa chan hòa sẻ chia

 

Không ai bị bỏ phân lìa

Không ai tuyệt vọng giữa bề nhân gian

 

Mai này qua những gian nan

Con người rồi sẽ mở mang tấm lòng

 

Hiểu rằng của cải chất chồng

Không bằng giữ được cộng đồng yêu thương

 

Một thế giới đẹp phi thường

Là nơi ai cũng có đường tương lai

Không còn đói khổ đêm dài

Không còn nước mắt lạc loài nhân sinh.