HNI 27/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 5
# NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI
Người đầu tiên ôm ta vào lòng mẹ
Giữa cuộc đời đầy gió bụi nhân gian
Mẹ dịu dàng như ánh nắng dịu dàng
Soi tuổi nhỏ qua bao ngày mưa gió
Có những đêm mẹ âm thầm không ngủ
Chỉ sợ con trở giấc giữa đêm dài
Có những chiều mưa lạnh phủ đôi vai
Mẹ vẫn đợi con trở về bình yên
Tuổi thơ con lớn lên giữa yêu thương
Từ tiếng ru và đôi bàn tay mẹ
Mẹ gom nhặt những nhọc nhằn lặng lẽ
Đổi cho con từng giấc ngủ an lành
Mẹ chẳng bao giờ nói chuyện hy sinh
Nhưng cả đời chỉ sống vì con cái
Bao ước mơ mẹ gửi vào năm tháng
Để con mình được hạnh phúc mai sau
Có những lần con vô ý làm đau
Bằng lời nói vô tâm không nghĩ ngợi
Để rồi sau những tháng ngày rất vội
Con mới hiểu mẹ đã khổ thế nào
Mái tóc mẹ giờ cũng đã bạc màu
Đôi mắt ấy nhiều nếp nhăn mỏi mệt
Nhưng tình thương chưa bao giờ cạn hết
Vẫn âm thầm dõi bước những đứa con
Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy hoài
Mang phù sa nuôi cuộc đời con lớn
Dẫu cuộc sống có bao điều mất mát
Mẹ vẫn là nơi bình yên nhất đời
Có những người đi khắp cả phương trời
Đến cuối cùng vẫn muốn về bên mẹ
Bởi ngoài kia bao bộn bề dâu bể
Chỉ mẹ thôi yêu con chẳng điều gì
Người phụ nữ đi qua hết xuân thì
Mang tuổi trẻ đổi lấy đời con trẻ
Mang thanh xuân gửi vào từng hơi thở
Chỉ mong con có hạnh phúc đủ đầy
Có những đêm mẹ lặng lẽ hao gầy
Không dám khóc vì sợ con lo lắng
Mẹ mạnh mẽ như mặt trời thầm lặng
Tỏa yêu thương mà chẳng đợi đáp đền
Con lớn lên qua biết mấy ưu phiền
Mới hiểu hết lòng mẹ sâu đến thế
Một đời mẹ là ngàn đêm lặng lẽ
Là hy sinh chẳng kể hết bao giờ
Nếu một mai giữa cuộc sống xô bồ
Xin đừng quên người vẫn luôn chờ đợi
Một cuộc gọi, một vòng tay rất vội
Cũng đủ làm mẹ hạnh phúc thật nhiều
Mẹ không cần vật chất quá cao siêu
Chỉ mong thấy con bình yên, tử tế
Chỉ cần biết con đi qua dâu bể
Vẫn mạnh mẽ và sống tốt với đời
Người mẹ ấy không rực rỡ xa xôi
Nhưng là ánh sáng dịu dàng nhất có
Soi cuộc đời qua bao mùa giông gió
Cho con mình biết thế nào yêu thương
Mai sau dù đi hết mọi nẻo đường
Con sẽ hiểu điều thiêng liêng nhất
Là trên đời giữa muôn vàn được mất
Có một người yêu con hơn chính bản thân.