HNI 27/5

📕BÀI THƠ CHƯƠNG 6

# NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ

Có những giọt nước mắt rơi thầm lặng

Không ai nhìn sau nụ cười bình yên

Người phụ nữ đi qua những ưu phiền

Thường giấu kín nỗi đau trong im lặng

Họ vẫn sống giữa bộn bề cay đắng

Vẫn dịu dàng dù trái tim chơi vơi

Vẫn mỉm cười giữa giông bão cuộc đời

Như chưa từng có đêm dài bật khóc

 

Có những lúc lòng đau như xé dọc

Nhưng chẳng biết phải sẻ chia cùng ai

Nên đành ôm nỗi cô độc đêm dài

Rồi lặng lẽ tự mình lau nước mắt

 

Người phụ nữ mang trái tim chân thật

Hay tổn thương bởi yêu quá chân thành

Có những lần tin tưởng đổi mong manh

Thành hụt hẫng giữa cuộc đời nghiệt ngã

 

Họ từng nghĩ chỉ cần mình tử tế

Thì yêu thương sẽ ở lại lâu dài

Nhưng cuộc đời đâu đơn giản như ai

Có những người đến rồi đi rất vội

 

Có những đêm nghe lòng mình rất tối

Muốn gục ngã giữa mệt mỏi chông chênh

Muốn buông xuôi sau bao tháng lênh đênh

Vì mạnh mẽ quá lâu thành kiệt sức

 

Nước mắt ấy không phải vì yếu đuối

Mà bởi lòng đã chịu đựng quá nhiều

Có những người ngoài mặt vẫn vui cười

Nhưng bên trong là cả trời giông bão

 

Người phụ nữ như cánh hoa trước gió

Dẫu mong manh vẫn cố nở dịu dàng

Dẫu cuộc đời còn biết mấy trái ngang

Vẫn lặng lẽ giữ yêu thương trong ngực

 

Có những giọt nước mắt như mưa rơi

Tưới lên trái tim bao ngày khô héo

Sau đau thương con người thêm sâu sắc

Biết yêu mình và biết sống bình yên

 

Rồi một ngày đi hết những ưu phiền

Người phụ nữ học cách mình mạnh mẽ

Không còn khóc vì những điều không đáng

Không giữ lòng trong đau đớn triền miên

 

Họ hiểu rằng giữa cuộc sống đảo điên

Điều quan trọng là bình yên tâm hồn

Là giữ được ánh sáng giữa cô đơn

Giữa mất mát vẫn không thôi hy vọng

 

Nước mắt ấy không làm người yếu đuối

Mà dạy ta biết cảm thông với đời

Bởi ai rồi cũng có những khoảng trời

Mang đầy những nỗi buồn không kể hết

 

Người từng khóc thường dịu dàng hơn hết

Vì hiểu đau nên trân trọng yêu thương

Vì từng đi qua những đoạn đêm trường

Nên quý lắm một bình minh yên ả

 

Có những người sau rất nhiều vất vả

Lại trở thành ánh sáng của nhân gian

Mang dịu dàng sưởi ấm những trái tim

Đang lạnh giá giữa bộn bề cuộc sống

Người phụ nữ đẹp không vì hoàn hảo

Mà bởi sau bao giông tố cuộc đời

Vẫn giữ được một trái tim dịu dàng

Và đôi mắt còn long lanh hy vọng.