HNI 28-5
BÀI THƠ CHỬONG 43: DI SẢN ĐỂ LẠI CHO 100 NĂM SAU
Đời người như áng mây bay
Thoáng qua một kiếp giữa ngày nhân gian
Nhưng bao giá trị mở mang
Có khi còn mãi vượt ngàn tháng năm
Henryle vẫn âm thầm
Nghĩ về thế hệ xa xăm mai này
Không riêng cho hiện tại đây
Mà cho con cháu những ngày trăm năm
Bao người giữa cõi nhân gian
Chỉ lo lợi ích trước mắt riêng mình
Khai thác cạn kiệt hành tinh
Mà quên hậu quả phủ mình mai sau
Rừng xanh dần mất nhiệm màu
Nguồn sông cũng đục biển sâu tổn bền
Con người giữa những bon chen
Đánh rơi cả gốc dựng nền tương lai
Henryle giữa đêm dài
Vẫn luôn đau đáu miệt mài suy tư
Một nền văn hóa nhân từ
Phải biết gieo hạt cho mùa mai sau
Dream Village bắt nhịp cầu
Cho nền phát triển bền lâu cộng đồng
Không xây lợi ích ngắn vòng
Mà xây nền móng cho dòng tương lai
Một cây xanh trồng hôm nay
Có khi che mát tháng ngày cháu con
Một điều tử tế vuông tròn
Có khi thay đổi cả nguồn nhân gian
Một tư tưởng rất dịu dàng
Có khi soi sáng ngập tràn thế kỷ
Henryle vẫn kiên trì
Gieo từng giá trị âm thầm mỗi hôm
Không cần danh vọng vàng son
Mà mong nhân loại bớt cơn khổ sầu
Người già có chốn tựa đầu
Trẻ thơ được sống nhiệm màu yêu thương
Con người biết quý quê hương
Biết yêu Trái Đất như xương máu mình
Một nền kinh tế quang minh
Không làm cạn kiệt hành tinh mai này
Một nền giáo dục dựng xây
Cho người hiểu được điều hay làm người
Dream Village giữa cuộc đời
Như lời gửi gắm đến người mai sau
Rằng xưa đã có nhịp cầu
Nối bao thế hệ cùng nhau dựng đời
Henryle vẫn sáng ngời
Tin rằng hạt giống gieo nơi chân thành
Một ngày sẽ hóa rừng xanh
Cho bao thế hệ an lành nương thân
Điều còn mãi với nhân quần
Không là vật chất phù vân thoáng giờ
Mà là giá trị dựng bờ
Cho đời sau bước không chờ tối tăm
Mai này qua những thăng trầm
Con người rồi sẽ âm thầm nhận ra
Điều đẹp nhất giữa bao la
Là người biết sống vị tha lâu bền
Biết gieo ánh sáng dựng nền
Cho trăm năm nữa vững bền nhân gian.