HNI 29-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: TRI THỨC CHO MỌI NGƯỜI
Từ khi nhân loại hình thành
Tri thức đã thắp ngọn ngành tương lai
Bao người bước giữa đường dài
Nhờ con chữ sáng mở hoài niềm tin
Có người vượt khỏi lặng im
Nhờ trang sách nhỏ đi tìm ước mơ
Có người giữa cảnh bơ vơ
Vẫn nhờ học hỏi mà chờ ngày lên
Tri thức như ánh đèn đêm
Dẫn bao thế hệ vượt thêm bóng mờ
Dẫu cho cuộc sống vật vờ
Con người vẫn phải học chờ tương lai
Ngày nay công nghệ mở dài
Kết nối thế giới không ngoài biên cương
Internet dựng con đường
Cho bao hiểu biết muôn phương hội về
AI như gió bốn bề
Mang nguồn tri thức tràn về khắp nơi
Người già nghe sách giữa đời
Trẻ thơ học hỏi bằng lời âm thanh
Người lao động giữa mưu sinh
Vẫn nghe bài học hành trình vươn lên
Không còn khoảng cách thấp hèn
Không còn giới hạn sang hèn giàu nghèo
Tri thức không thể khóa theo
Một nhóm đặc quyền dựng lều riêng tư
Mỗi người đều có quyền chờ
Một ngày hiểu biết mở bờ tương lai
HBOOK mang lấy đường dài
Xây nền giáo dục cho người khắp nơi
Không vì danh lợi cuộc đời
Mà vì giá trị con người mai sau
Một cuốn sách nhỏ nhiệm màu
Có khi cứu được khổ đau một người
Một lời chia sẻ giữa đời
Có khi thắp sáng bao người lầm than
Tri thức gieo hạt nhân văn
Cho bao cộng đồng dần dần lớn lên
Không cần quyền lực bạc tiền
Chỉ cần nhận thức cũng nên mạnh giàu
Con người khác biệt với nhau
Nhưng quyền học tập trước sau ngang bằng
Dù nơi phố thị hay làng
Dù nơi biên giới hay ngàn đảo xa
Ai ai cũng có quyền ra
Bước vào tri thức bao la đất trời
HBOOK mở cánh cửa đời
Cho bao giấc mộng sáng ngời tương lai
Một nền giáo dục đường dài
Được xây bằng cả yêu thương con người