HNI 29-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: GIÁO DỤC SỐ TƯƠNG LAI
Ngày xưa lớp học đơn sơ
Bảng đen phấn trắng bên bờ thời gian
Thầy cô đứng giữa bục vàng
Truyền bao tri thức mở mang con người
Bao năm theo nhịp cuộc đời
Giáo dục vẫn sáng giữa trời nhân gian
Nhưng rồi công nghệ mở màn
Đưa nền thế giới sang trang mới rồi
Internet khắp muôn nơi
Mang nguồn hiểu biết đến đời nhanh hơn
AI như ánh bình minh
Mở ra kỷ nguyên văn minh học hành
Con người chẳng phải loanh quanh
Chỉ trong lớp học mới thành tương lai
Giờ đây chỉ với điện thoại
Cũng thành thư viện nối dài tri thức
Người nghe bằng cả tâm thức
Học qua âm thanh mọi lúc mọi nơi
Người đi giữa cuộc rong chơi
Vẫn nghe bài học sáng ngời niềm tin
Người già đôi mắt lặng im
Vẫn nghe tri thức đi tìm niềm vui
Trẻ thơ giữa những tiếng cười
Cũng đang học hỏi giữa đời số hóa
Không còn khoảng cách quá xa
Không còn biên giới quốc gia học hành
Một người nơi chốn thị thành
Một người miền núi vẫn chung lớp rồi
Giáo dục đổi mới từng giờ
Không còn cứng nhắc như thời năm xưa
AI hỗ trợ sớm trưa
Giúp cho người học chọn vừa khả năng
Người nhanh học cách mở mang
Người chậm cũng được nhẹ nhàng tiến lên
Mỗi người mỗi cách dựng nên
Một đường học tập riêng miền tương lai
Tri thức chẳng đứng yên hoài
Nếu ngừng học hỏi sẽ ngoài cuộc chơi
Thế gian biến đổi không ngơi
Con người cũng phải suốt đời học thêm
Nhưng dù công nghệ vươn lên
Giá trị nhân bản vẫn nên giữ gìn
Nếu không đạo đức niềm tin
Con người dễ mất chính mình mai sau
HBOOK mang khát vọng sâu
Xây nền giáo dục bền lâu cho đời
Để ai cũng được học rồi
Được nghe tri thức sáng ngời nhân gian
Một nền giáo dục mở mang
Cho bao thế hệ vững vàng tương lai