HNI 14/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 14: GIÁO DỤC THAY ĐỔI THẾ GIỚI
Giáo dục như ánh mặt trời,
Soi đường nhân loại muôn đời đi lên.
Từ trong tri thức vững bền,
Bao công trình lớn dựng nên tháng ngày.
Không chỉ mở rộng tầm tay,
Giáo dục còn dạy điều hay lẽ đời.
Giúp người hiểu chính mình thôi,
Biết yêu chân lý, biết nơi phải tìm.
Bao người xuất phát lặng im,
Từ nghèo khó vẫn vươn mình thành công.
Nhờ lòng học hỏi bền lòng,
Mở ra cánh cửa ước mong tương lai.
Học không chỉ để kiếm tài,
Mà còn học cách sống ngay giữa đời.
Biết yêu thương, biết sẻ chia,
Biết đem trách nhiệm dựng xây cộng đồng.
Trong thời đại của chất xám,
Tri thức trở thành sức mạnh hàng đầu.
Mỏ vàng rồi cũng phai màu,
Nhưng nguồn hiểu biết nhiệm màu chẳng vơi.
Dân trí cao, nước mạnh rồi,
Xã hội ổn định, cuộc đời nở hoa.
Giảm đi nghèo khó, xót xa,
Khơi nguồn sáng tạo vươn xa mỗi ngày.
Thế gian biến đổi từng giây,
Kiến thức hôm trước hôm nay khác nhiều.
Giáo dục cần dạy một điều,
Là cách học hỏi giữa chiều đổi thay.
Máy móc tiến bước từng ngày,
Trí tuệ nhân tạo đắp xây tương lai.
Con người muốn chẳng tụt lại,
Phải luôn sáng tạo, miệt mài học thêm.
Học từ lúc sáng đến đêm,
Học trong sách vở, học bên cuộc đời.
Internet mở muôn nơi,
Kho tri thức lớn cho người vươn xa.
Giáo dục là ngọn đuốc hoa,
Thắp lên hy vọng, mở ra giống nòi.
Đầu tư cho giáo dục thôi,
Là gieo tương lai sáng ngời mai sau