HNI 19/6

BÀI THƠ CHƯƠNG 36: SỨ MỆNH BẢO VỆ TRÁI ĐẤT

Trái Đất xanh giữa muôn ngàn tinh tú,

Ngôi nhà chung từ thuở rất xa xưa,

Bao thế hệ lớn lên cùng sự sống,

Được chở che qua nắng gió bốn mùa.

Con người đã vượt đại dương rộng lớn,

Đã bay xa chạm tới khoảng không trời,

Đã chinh phục những đỉnh cao hùng vĩ,

Nhưng chỉ có một hành tinh mà thôi.

 

Thế rồi có những cánh rừng thưa vắng,

Những dòng sông không còn nước trong xanh,

Khói bụi phủ lên bầu trời năm tháng,

Để thiên nhiên mang những vết thương lành.

 

Bão dữ dội và hạn hán kéo đến,

Khí hậu dần thay đổi khắp muôn nơi,

Như lời nhắc gửi về cho nhân loại,

Hãy tỉnh thức trước khi quá muộn rồi.

 

Chính con người tạo nên bao biến động,

Khai thác nhiều hơn mức cần phải dùng,

Tạo rác thải chất đầy trên mặt đất,

Đổi môi trường lấy lợi ích sau cùng.

 

Nhưng cũng chính con người là hy vọng,

Có tri thức và công nghệ trong tay,

Có khả năng thay đổi điều đã cũ,

Và sửa sai từ những lỗi hôm nay.

 

Đừng hỏi nữa ai là người cứu lấy,

Mảnh hành tinh đang nuôi dưỡng chúng ta,

Hãy tự hỏi bản thân mình một tiếng,

Đã làm gì cho cuộc sống quanh ta?

 

Môi trường sống đâu của riêng ai cả,

Không thuộc về một quốc gia riêng nào,

Một dòng nước nhiễm bẩn nơi xa ấy,

Cũng ảnh hưởng đến cuộc sống biết bao.

 

Một cánh rừng bị tàn phá ngày trước,

Có thể làm khí hậu đổi thay nhanh,

Bởi tất cả vốn liên quan chặt chẽ,

Như lá cành gắn bó với thân cành.

 

Người nông dân cần màu xanh đồng ruộng,

Người công nhân cần sức khỏe từng ngày,

Doanh nghiệp cũng cần nguồn tài nguyên quý,

Trẻ thơ cần một tương lai đủ đầy.

 

Nhiều người nghĩ mình quá nhỏ bé lắm,

Không thể nào thay đổi chuyện toàn cầu,

Nhưng mọi cuộc cách mạng đều bắt đầu,

Từ việc nhỏ được gìn giữ thật lâu.

 

Tắt bóng điện khi không còn sử dụng,

Tiết kiệm thêm từng giọt nước hằng ngày,

Giảm đồ nhựa chỉ dùng rồi bỏ đi mất,

Trồng thêm cây cho bóng mát tương lai.

 

Phân loại rác và tiêu dùng có ý thức,

Chọn sản phẩm thân thiện với môi trường,

Những việc nhỏ tưởng chừng như đơn giản,

Lại góp phần xây dựng những yêu thương.

 

Một giọt nước riêng mình tuy nhỏ bé,

Triệu giọt về sẽ hóa những dòng sông,

Một hạt giống nếu được chăm vun tốt,

Sẽ thành cây che mát cả cánh đồng.

 

Doanh nghiệp nay không chỉ vì lợi nhuận,

Mà còn cần trách nhiệm với hành tinh,

 

Giảm phát thải và sử dụng hiệu quả,

Để môi trường mãi mãi được hồi sinh.

 

Những công nghệ xanh đang dần phát triển,

Năng lượng sạch thắp sáng những chân trời,

Mô hình mới hài hòa cùng thiên nhiên,

Mở tương lai bền vững cho muôn nơi.

 

Khách hàng cũng ngày càng thêm hiểu biết,

Không chỉ nhìn chất lượng món hàng mua,

Mà còn hỏi chúng được làm như thế,

Có yêu môi trường hay chỉ chạy đua.

 

Muốn đổi thay cần bắt đầu giáo dục,

Gieo nhận thức từ những tuổi thơ ngây,

Dạy trẻ nhỏ yêu màu xanh cây lá,

Yêu muông thú và từng giọt nước đầy.

 

Gia đình chính là ngôi trường đầu tiên,

Nơi trẻ học những điều rất giản đơn,

Từ cách sống tiết kiệm và trách nhiệm,

Để lớn lên thành người tốt hơn.

 

Những đứa trẻ của hôm nay rồi sẽ,

Là người mang vận mệnh của ngày mai,

Những điều học từ hôm nay nhận được,

Sẽ quyết định thế giới mãi lâu dài.

 

Thế giới đã từng chạy theo tăng trưởng,

Đôi khi quên môi trường phải giữ gìn,

Nhưng giờ đây nhân loại đang hiểu rõ,

Không thể sống trên hành tinh suy kiệt dần.

 

Không ai giàu khi nguồn nước khô cạn,

Không ai mạnh khi đất đai bạc màu,

Không ai thắng nếu khí hậu hỗn loạn,

Và thiên nhiên mang thương tích quá sâu.

 

Phát triển bền vững là con đường đúng,

Giữa kinh tế, môi trường với xã hội,

Đáp ứng đủ nhu cầu của hiện tại,

Mà tương lai vẫn tiếp tục sinh sôi.

 

Giao thông xanh và năng lượng tái tạo,

Nông nghiệp sạch cùng công nghệ thông minh,

Đang mở lối cho nhiều quốc gia tiến bước,

Trong hành trình bảo vệ hành tinh.

 

Đến cuối cùng điều còn lại chẳng phải,

Là bao nhiêu tài sản đã chất đầy,

Mà là những gì ta trao cho hậu thế,

Sau hành trình ngắn ngủi của đời này.

 

Một bầu trời trong xanh hay khói phủ,

Một dòng sông sạch mát hay đục ngầu,

Một tương lai ngập tràn niềm hy vọng,

Hay bất an kéo dài mãi về sau.

 

Mỗi thế hệ nhận Trái Đất làm quà tặng,

Từ cha ông gửi lại tự bao đời,

Và có trách nhiệm gìn giữ món quà ấy,

Để trao về cho thế hệ tiếp nối.

 

Công trình lớn rồi có ngày phai dấu,

Tài sản kia rồi cũng sẽ đổi dời,

Chỉ môi trường lành mạnh còn ở lại,

Nuôi dưỡng người qua biết mấy đời người.

 

Sứ mệnh ấy không thuộc riêng ai cả,

Không biên giới, không màu da, quốc gia,

Mà là tiếng gọi chung của nhân loại,

Cùng chung tay gìn giữ mái nhà.

 

Mỗi cây xanh là một niềm hy vọng,

Mỗi việc làm là một hạt mầm gieo,

Mỗi trách nhiệm được thực hành nghiêm túc,

Là tương lai thêm vững bước đi theo.

 

Trái Đất đã tồn tại qua năm tháng,

Không cần ta cứu giúp để trường tồn,

Điều cần giữ chính là tương lai nhân loại,

Giữa hành tinh xanh quý giá vô ngần.

Hãy sống đẹp như người chủ trách nhiệm,

Với ngôi nhà chung của cả nhân gian,

Bởi bảo vệ Trái Đất là sứ mệnh,

Cao đẹp nhất dành cho mọi thế hệ đang mang.