HNI 25-12

BÀI THƠ CHƯƠNG 2 – TỰ DO & TRẬT TỰ

 

Tự do sinh ra cùng hơi thở đầu tiên

nhưng trưởng thành rất muộn

khi con người học cách

không chạy trốn chính mình

Trật tự đến sau

như đường viền của bức tranh

không để giam giữ màu sắc

mà để màu không tràn thành hỗn loạn

Tự do muốn mở mọi cánh cửa

Trật tự hỏi: ai sẽ giữ ngôi nhà đứng vững

một bên nghe tiếng gió

một bên nghe tiếng nứt của nền móng

Không có trật tự

tự do hóa thành cơn bão

không có tự do

trật tự thành nhà tù không cửa sổ

Lịch sử đầy những quảng trường cháy sáng

và những bộ luật khắc trên đá lạnh

cả hai đều nhân danh con người

cả hai đều từng làm con người đau

Tự do không phải là làm mọi điều

mà là dám chịu hậu quả của lựa chọn

Trật tự không phải là ra lệnh

mà là cùng nhau hiểu vì sao cần giới hạn

Khi tự do non trẻ

nó ghét mọi hàng rào

khi trật tự già nua

nó sợ mọi đổi thay

Hai nỗi sợ

đứng ở hai đầu dây kéo

xã hội rung lên

vì không ai chịu buông

Luật pháp chỉ là ký ức đông cứng

nếu thiếu đạo đức đang sống

quyền lực chỉ là bóng tối

nếu thiếu ánh sáng của tự giác

Tự do bên ngoài tăng lên

khi trật tự bên trong vững lại

không cần cảnh sát cho tâm trí

khi tâm trí biết tự soi

Một xã hội trưởng thành

không cần nhiều cấm đoán

cũng không cần nhiều hứa hẹn

chỉ cần con người biết dừng đúng lúc

Tự do là năng lượng

Trật tự là hình dạng

một bên thắp lửa

một bên giữ bếp

Khi lửa và bếp hiểu nhau

bữa ăn chung mới thành

khi Xanh và Đỏ lắng nghe

chính trị mới thôi là chiến tranh

Giữa Tự do và Trật tự

có một khoảng im lặng

nơi con người

học cách tự quản chính mình