HNI 27/12
📕 Bài thơ chương 29
SỐNG SÂU GIỮA ĐỜI
Có người tưởng tỉnh thức là rời bỏ
Bước ra xa những bụi bặm nhân gian
Tìm núi vắng, mây ngàn làm bạn
Để lòng thôi va chạm, khổ đau.
Nhưng tỉnh thức đâu phải trốn đi đâu
Mà là ở – với đôi mắt trong trẻo
Vẫn giữa chợ đời đông đúc, ồn ào
Mà tim không đánh mất chính mình.
Ta vẫn làm việc, yêu thương, va vấp
Vẫn mỏi mệt sau những tháng năm dài
Nhưng khác rồi – ta không còn chạy
Theo những điều rỗng tiếng bên ngoài.
Sống sâu là khi uống một ngụm nước
Biết ơn nguồn mạch đã nuôi thân
Là khi nói một lời rất nhỏ
Cũng gieo mầm tử tế âm thầm.
Sống sâu là lắng nghe nỗi buồn
Không xua đuổi, không dán nhãn
Để nó kể hết câu chuyện của mình
Rồi lặng lẽ hóa thành hiểu biết.
Tỉnh thức là đi giữa được–mất
Mà không để tâm hồn bị xé đôi
Là yêu thương nhưng không bám víu
Là cho đi không đòi trả lời.
Giữa dòng đời, ta đứng vững vàng
Không cao ngạo, cũng không lẩn tránh
Chỉ một người biết thở cùng khoảnh khắc
Và sống tròn từng phút đang qua.
Khi ta sống đủ sâu trong hiện tại
Mỗi bước chân đều chạm đất quê hương
Không cần tìm chân lý nơi xa thẳm
Đời thường thôi… cũng đã là thiền.