HNI 30/12
📕 Bài thơ CHƯƠNG 39
GIA ĐÌNH – KHÔNG GIAN
NUÔI DƯỠNG TINH THẦN
Giữa dòng đời nhiều gió bụi,
Gia đình là nơi ta được thở chậm lại.
Không cần vai diễn,
Không cần phải chứng minh mình là ai.
Ở đó có bữa cơm chưa tròn vị,
Nhưng đầy ắp tiếng gọi thân quen.
Có những điều chẳng nói thành lời,
Mà vẫn hiểu nhau bằng ánh mắt.
Gia đình không phải lúc nào cũng hoàn hảo,
Có giận hờn, có khoảng lặng, có sai nhau.
Nhưng chính trong những va chạm rất người ấy,
Ta học cách bao dung và trưởng thành.
Khi ngoài kia ta mỏi mệt,
Gia đình là chốn trở về để vá lại tinh thần.
Một câu hỏi giản đơn: “Hôm nay con ổn không?”
Cũng đủ làm mềm cả một ngày dài.
Gia đình nuôi ta bằng sự hiện diện,
Bằng lắng nghe, bằng yêu thương không điều kiện.
Không ép ta phải lớn nhanh,
Chỉ mong ta lớn đúng với chính mình.
Ở đó, ta được phép yếu mềm,
Được sai, được sửa, được làm lại từ đầu.
Tinh thần con người được hồi sinh,
Từ những điều rất nhỏ nhưng rất sâu.
Dẫu mai này ta đi xa đến đâu,
Gia đình vẫn là không gian âm thầm nâng đỡ.
Nơi gốc rễ vững vàng,
Để ta đủ an nhiên bước giữa đời rộng mở.