HNI 04-1/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: KHI TIỀN QUÊN SỰ SỐNG
Tiền đã đi rất xa
từ bữa ăn đầu tiên.
Từ hạt lúa trong tay người nông dân
đến con số trôi qua màn hình lạnh.
Người ta đếm tiền nhiều hơn đếm mùa,
đếm lợi nhuận nhiều hơn đếm đất còn sống.
Không phải vì thiếu tiền,
mà vì tiền không còn nhớ
mình sinh ra để làm gì.
Ta in thêm,
nhưng không trồng thêm.
Ta tăng trưởng,
nhưng không nuôi dưỡng.
Tiền chạy nhanh
hơn nước,
nhanh hơn gió,
nhưng chậm hơn đói nghèo lan rộng.
Có những đồng tiền
rất hiện đại,
nhưng không biết nuôi một đứa trẻ.
Có những hệ thống
rất thông minh,
nhưng không hiểu một cánh đồng.
Khi tiền tách khỏi sự sống,
xã hội phải trả bằng bất an.
Khi tiền không còn giới hạn tự nhiên,
con người tự giới hạn lẫn nhau.
Không phải mọi thứ mới đều đúng,
không phải mọi thứ cũ đều sai.
Nhưng khi nền móng đã nứt,
vá thêm chỉ kéo dài đổ vỡ.
Thế giới không cần nhiều tiền hơn,
mà cần tiền đúng chỗ.
Một đồng tiền biết mình đến từ đâu,
và phải quay về đâu.
Một đồng tiền
không chỉ đo giá,
mà đo trách nhiệm.
Một đồng tiền
không sống trên sàn,
mà sống trong hệ sinh thái.
Khi tiền nhớ lại sự sống,
niềm tin sẽ có chỗ đứng.
Khi tiền quay về cộng đồng,
tương lai mới có rễ.
Và từ đổ vỡ này,
không phải là kết thúc,
mà là cánh cửa.
Nơi câu hỏi cũ được đặt lại:
Tiền là gì
nếu không phải là cách con người
chăm sóc lẫn nhau
qua thời gian?