HNI 6/1

📕 Bài thơ chương 33

HÒA HỢP TRONG CÔNG VIỆC

Ta gặp nhau không phải vì thân thích,

Mà vì chung một hướng cần đi.

Giữa bao khác biệt thầm lặng ấy,

Hòa hợp nảy mầm từ chữ biết nghĩ cho nhau khi làm việc mỗi ngày.

Có người nhanh như cơn gió sớm,

Có người chậm như đất đợi mưa.

Nếu gió thôi cười chê đất nặng,

Và đất hiểu gió cũng nhiều trăn trở chưa.

Công việc dạy ta soi lại mình,

Khi cái tôi thường muốn hơn – thua.

Một lời nói mềm đi một chút,

Có thể giữ yên cả phòng mưa.

Hòa hợp không phải là giống nhau,

Mà là khác biệt vẫn cùng đường.

Biết lắng nghe thay vì áp đặt,

Biết cùng thắng hơn là riêng mình hơn.

Có những lúc lời chưa kịp hiểu,

Đã vội vàng gắn nhãn đúng – sai.

Nhưng nếu ta dừng thêm một nhịp,

Sẽ thấy sau câu nói là nỗi lo dài.

Một tập thể bền không nhờ tiếng lớn,

Mà nhờ những người biết lùi sau.

Làm tròn việc mình trong lặng lẽ,

Rồi tin cậy lớn lên từ lúc nào.

Khi mỗi người giữ tâm tử tế,

Công việc thôi nặng gánh bon chen.

Ta không chỉ làm cho xong việc,

Mà cùng nhau đi – vững và bền.