HNI 6/1
📕 Bài thơ chương 35
GÓP PHẦN CHỮA LÀNH CỘNG ĐỒNG
Ta không chữa lành đời bằng điều to lớn,
Chỉ bắt đầu từ một trái tim an.
Khi ta bớt làm đau nhau mỗi ngày một chút,
Cộng đồng tự khắc dịu dàng lan.
Chữa lành không phải là sửa người khác,
Mà là soi lại vết thương mình mang.
Khi ta dám sống thật và lành lặn,
Sự bình yên sẽ lặng lẽ chuyền sang.
Một lời nói tử tế giữa phố đông,
Một cái nhìn không phán xét.
Những điều nhỏ như hạt mầm thầm lặng,
Lại có thể nở cả mùa thương rất thật.
Cộng đồng được dệt nên từ từng con người,
Mỗi người là một nhịp tim riêng biệt.
Khi ta biết lắng nghe hơn là phản bác,
Những khoảng cách dần thôi khắc nghiệt.
Có những nỗi đau chưa từng được gọi tên,
Có những phận người quen bị lãng quên.
Chỉ cần ta chọn đứng gần thêm một bước,
Ánh sáng đã đủ để gọi bình yên về bên.
Chữa lành không cần vai trò cao lớn,
Không đòi ai phải hy sinh mình.
Chỉ cần sống có trách nhiệm với yêu thương,
Và không quay lưng trước khổ đau chung quanh mình.
Khi mỗi người giữ cho mình một ngọn lửa,
Không đốt cháy mà để sưởi ấm đời nhau.
Cộng đồng sẽ không còn là đám đông xa lạ,
Mà là nơi ta được nương tựa, được trao.
Góp phần chữa lành là một con đường dài,
Đi chậm thôi nhưng bước nào cũng sáng.
Bởi khi ta chọn sống tử tế mỗi ngày,
Ta đang âm thầm chữa lành cả nhân gian.