HNI 6/1
📕 Bài thơ chương 37
TỈNH THỨC GIỮA ĐỜI SỐNG HIỆN ĐẠI
Giữa phố xá ồn ào và đèn không ngủ,
con người đi nhanh hơn cả chính mình,
lịch hẹn chồng lên những khoảng lặng vô hình,
và im lặng trở thành điều bị lãng quên.
Ta thức rất nhiều — nhưng hiếm khi tỉnh,
mắt mở to mà lòng thì khép chặt,
tin tức dồn dập, cảm xúc bị chia cắt,
mỗi ngày trôi qua như một bản sao vội vàng.
Có lúc ta cười bằng thói quen xã giao,
yêu bằng biểu tượng, buồn bằng vài dòng trạng thái,
trái tim học cách né đau, né trải,
nên cũng quên luôn cách rung động thật thà.
Tỉnh thức — không phải rời xa cuộc sống,
mà là trở về trọn vẹn với phút giây đang là,
nghe một hơi thở, chạm một niềm vui rất nhỏ,
thấy mình còn sống — không chỉ đang tồn tại.
Tỉnh thức là khi biết dừng trước cơn giận,
nhìn nỗi sợ mà không để nó cầm tay lái đời ta,
là giữa ngã rẽ hơn – thua, được – mất,
vẫn chọn điều đúng, dù chẳng dễ dàng.
Giữa đời sống hiện đại đầy âm thanh nhân tạo,
tỉnh thức là giữ cho tâm một khoảng trời xanh,
để công nghệ phục vụ tình người mong manh,
chứ không biến ta thành chiếc bóng của màn hình lạnh.
Mỗi sáng tỉnh thức — là một lần thức dậy thật sự,
biết ơn điều đang có, bao dung với điều chưa tròn,
để đi giữa thế gian nhiều đổi thay, biến động,
mà lòng vẫn sáng trong, vững chãi, an nhiên.
Giữa nhịp đời hiện đại cuồn cuộn trôi,
tỉnh thức không làm ta chậm lại,
chỉ giúp ta không lạc lối,
và sống như một con người — trọn vẹn, biết yêu thương.