HNI 06-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 18: CÂY CẦU

 

Có một khoảng cách

không đo bằng kilômét,

mà đo bằng

niềm tin bị đứt đoạn.

Từ cánh đồng

đến bàn ăn,

từ mồ hôi

đến giá cả.

Người trồng tạo ra nhiều hơn,

nhưng nhận về ít hơn.

Người mua trả nhiều hơn,

nhưng hiểu ít hơn.

Tiền đứng giữa,

nhưng không nối.

Nó quay vòng

mà không dẫn đường.

Hcoin không xây tháp,

nó xây cầu.

Cầu không cao,

chỉ đủ để đi qua.

Không hào nhoáng,

chỉ đủ vững.

Trên cầu ấy,

người sản xuất

nhìn thấy người tiêu dùng.

Người tiêu dùng

nhìn thấy đất.

Giá không còn là bí mật,

nguồn gốc không còn mờ.

Mỗi bước đi

đều có dấu chân thật.

Hcoin không ép mua,

không ép bán.

Nó chỉ giữ cho dòng chảy

đi đúng hướng.

Khi cầu còn đó,

hàng hóa không lạc.

Khi cầu được dùng,

niềm tin quay lại.

Không ai giàu lên

từ việc đứng một đầu.

Chỉ có cộng đồng

đi cùng nhau

mới qua được.

Và khi cây cầu

được đi mỗi ngày,

tiền thôi làm chủ,

trở lại làm người dẫn đường.