HNI 08-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 31: LỚP ĐỆM

 

Phúc lợi

không phải là đồng tiền

ném xuống

từ trên cao.

Nó phải chạm đất

nhẹ,

đúng chỗ,

không làm ai cúi đầu.

Người yếu

không cần được thương hại,

họ cần

được đứng trong hệ thống

mà không bị đẩy ra ngoài.

Tiền đến

không để nhắc nhở thiếu thốn,

mà để mở

một cánh cửa.

Một bữa ăn đủ,

một toa thuốc kịp,

một khóa học

không bị gián đoạn.

Hcoin không hỏi

ai xứng đáng hơn,

nó hỏi

xã hội cần giữ ai

ở lại.

Phúc lợi không đi một chiều,

nó quay vòng

trong cộng đồng.

Tiền mua ở cửa hàng nhỏ,

nuôi lại người bán,

trả công cho người giao,

và ở lại nơi

nó được trao.

Không tạo thói quen chờ đợi,

chỉ tạo

điểm tựa.

Khi đủ vững,

người nhận

trở lại làm người góp.

Phúc lợi

không phải lối thoát khỏi xã hội,

mà là

lối quay về.

Và khi cộng đồng

không rơi tự do

trong khủng hoảng,

đó là lúc

tiền đang làm

việc khó nhất

của mình.