HNI 10/1
📕 Bài thơ CHƯƠNG 10
NHẬN DIỆN TỔN THƯƠNG TRONG MỖI THÀNH VIÊN
Trong một mái nhà
ai cũng mang theo một vết xước
có vết nằm im như sẹo cũ
có vết rỉ máu mỗi khi bị chạm vào tên gọi: gia đình.
Người cha im lặng
không phải vì không yêu
mà vì cả đời chưa từng được hỏi:
“Ba có mệt không?”
Người mẹ hay cằn nhằn
không phải vì khó tính
mà vì nỗi cô đơn
chưa từng được ai lắng nghe đến cuối.
Đứa con nổi loạn
không phải vì hư hỏng
mà vì khao khát được nhìn thấy,
được công nhận là quan trọng.
Còn đứa con ngoan
luôn cười, luôn hiểu chuyện
lại mang trong tim
một nỗi buồn không dám nói ra
sợ làm ai thêm gánh nặng.
Chúng ta bước quanh nhau
bằng những vai diễn quen thuộc
mà quên mất
mỗi người đều là một đứa trẻ
đã từng bị tổn thương theo cách riêng mình.
Tổn thương không luôn gào thét
nó thường trú ngụ trong im lặng
trong bữa cơm thiếu lời hỏi han
trong ánh mắt né tránh
trong câu nói: “Thôi, có gì đâu.”
Nhận diện tổn thương
không phải để trách móc
mà để hiểu
rằng không ai trong gia đình này
là người xấu.
Chỉ là
có những yêu thương
đã bị truyền đi
qua bàn tay run rẩy của những người
chưa từng được yêu đúng cách.
Khi một người dám nói: “Tôi đau”
là khi cả gia đình
có cơ hội được chữa lành.
Bởi nơi nào tổn thương được gọi tên
nơi đó
yêu thương
mới có thể bắt đầu lại từ đầu.