HNI 11/1

📕 Bài thơ CHƯƠNG 13

CHỮA LÀNH KÝ ỨC GIA ĐÌNH NHIỀU THẾ HỆ

Trong mỗi gia đình

có những ký ức không lời

được truyền đi

không bằng câu chuyện

mà bằng cách chúng ta đối xử với nhau.

Nỗi sợ của ông bà

chảy âm thầm trong máu

thành sự nghiêm khắc của cha

thành im lặng của mẹ

thành những đứa con

không biết vì sao mình luôn bất an.

Có những vết thương

không mang tên người gây ra

chỉ mang hình bóng thời gian

chiến tranh, thiếu thốn, mưu sinh

đã dạy con người cách cứng rắn

nhưng quên dạy cách dịu dàng.

Chúng ta thừa hưởng

những điều chưa được nói

những giọt nước mắt bị nuốt vào trong

những ước mơ chưa kịp sống

và gọi đó là số phận.

Nhưng ký ức

không sinh ra để trói buộc

nó chờ một người đủ tỉnh

để dừng lại

và nói: “Từ đây, mình sẽ khác.”

Chữa lành

không phải xoá đi quá khứ

mà là ôm lấy nó

bằng đôi tay của hiện tại

với sự hiểu biết

mà các thế hệ trước chưa kịp có.

Khi một người trong gia đình

chọn yêu thương có ý thức

là khi cả dòng họ

được thở nhẹ hơn.

Những đứa trẻ sinh ra sau đó

sẽ không còn phải mang hộ

những nỗi đau

chưa từng thuộc về mình.

Chữa lành ký ức nhiều thế hệ

bắt đầu từ một trái tim

dám đối diện

và đủ can đảm

để yêu thương lại từ đầu.