HNI 11/1
📕 Bài thơ CHƯƠNG 14
THA THỨ – CON ĐƯỜNG KHÓ NHƯNG CẦN THIẾT
Tha thứ
không phải là quên đi
những gì đã làm ta đau
mà là ngừng để vết thương ấy
dắt ta đi suốt phần đời còn lại.
Có những nỗi đau
đã ở đó rất lâu
đến mức ta quen mang theo
như một phần tên gọi của mình.
Ta giữ lại oán giận
vì nghĩ đó là sức mạnh
nhưng càng ôm chặt
tay càng mỏi
tim càng nặng.
Tha thứ
không phải là nói “không sao”
khi lòng mình vẫn rướm máu
mà là dám nhìn thẳng
và thừa nhận:
“Chuyện đó… đã làm tôi tổn thương.”
Có những người
chưa từng biết cách yêu
nên chỉ biết cách làm đau
họ trao đi những gì họ có
dù điều đó khiến ta gục ngã.
Tha thứ
không xóa bỏ trách nhiệm
cũng không biến sai lầm thành đúng
nó chỉ trả lại cho ta
quyền được tự do
khỏi nhà tù của quá khứ.
Con đường tha thứ
không dành cho kẻ vội vàng
nó đòi hỏi thời gian
nước mắt
và rất nhiều dũng khí.
Đôi khi
tha thứ cho người khác
bắt đầu từ việc
tha thứ cho chính mình
vì đã yếu đuối
vì đã im lặng
vì đã không biết cách bảo vệ trái tim.
Khi tha thứ xảy ra
không ồn ào
không kèn trống
chỉ là một ngày
ta chợt thấy lòng mình nhẹ hơn
và biết rằng
mình đã sẵn sàng bước tiếp.