HNI 11/1

📕 Bài thơ CHƯƠNG 16

KHI NGƯỜI LỚN HỌC LẠI CÁCH YÊU THƯƠNG

Người lớn thường nghĩ

yêu thương là điều đã biết

như thở

như sống

như trách nhiệm phải mang.

Nhưng càng lớn

ta càng yêu bằng lý trí

bằng bổn phận

bằng những điều nên làm

mà quên mất

cách chạm vào trái tim nhau.

Ta yêu

nhưng hay quên lắng nghe

ta quan tâm

nhưng ít khi hiện diện trọn vẹn

ta ở bên

mà lòng lại ở rất xa.

Có những người lớn

chưa từng được yêu đúng cách

nên khi yêu

vẫn vụng về

như một đứa trẻ tập đi

trên nền ký ức gập ghềnh.

Học lại cách yêu

không phải là học nói lời ngọt ngào

mà là học ở lại

khi khó khăn xuất hiện.

Là học xin lỗi

mà không thấy mình thấp đi

học ôm nhau

khi không còn lời nào đúng.

Người lớn học lại cách yêu

khi dám tháo bỏ áo giáp

của tự trọng, của đúng–sai

để trái tim

được thở như ngày còn nhỏ.

Yêu thương

không phải là cứu ai đó

mà là cùng nhau

đi qua những ngày chưa ổn

mà không bỏ lại nhau phía sau.

Khi người lớn học lại cách yêu

gia đình không còn là nơi phải gồng mình

mà trở thành chốn quay về

nơi mệt mỏi được hiểu

và im lặng

được tôn trọng.

Yêu thương khi ấy

không ồn ào

không phô diễn

chỉ là sự có mặt

đủ đầy

và chân thật.