HNI 11/1

📕 Bài thơ CHƯƠNG 17

TRÁCH NHIỆM CÁ NHÂN TRONG HÒA BÌNH CHUNG

Hòa bình

không bắt đầu từ những điều lớn lao

mà từ cách mỗi người

giữ yên cơn bão

trong lòng mình.

Ta thường đòi hỏi thế giới đổi thay

trong khi

chưa học cách lắng nghe

người đang ngồi cạnh.

Ta nói về hòa bình

nhưng vẫn mang theo

những lời nói sắc như dao

những cái nhìn lạnh lùng

và sự im lặng trừng phạt.

Trách nhiệm cá nhân

không phải là gánh nặng

mà là quyền lựa chọn

mỗi ngày

ta sẽ làm gì với cảm xúc của mình.

Ta không chịu trách nhiệm

cho hành động của người khác

nhưng chịu trách nhiệm

với cách mình phản hồi.

Một lời nói dịu

có thể chặn đứng

một vòng xung đột

một sự im lặng có ý thức

có thể cứu

một mối quan hệ khỏi đổ vỡ.

Hòa bình chung

được xây bằng

những khoảnh khắc rất nhỏ

khi ta chọn

không làm đau thêm.

Khi một người trong gia đình

chịu dừng lại trước khi tổn thương lan ra

là khi cả mái nhà

được an ổn hơn.

Và khi nhiều người

cùng chịu trách nhiệm

với chính mình

xã hội

sẽ bớt đi

những tiếng gào giận dữ.

Hòa bình

không phải là ước mơ xa vời

nó bắt đầu

từ một con người

đang sống tỉnh thức

ngay lúc này.