HNI 12/1

📕Chương 33

ĐỒNG HÀNH CÙNG CON TRONG KHỦNG HOẢNG

Có những ngày con lặng im rất lạ,

Ánh mắt buồn không gọi nổi tên vui.

Cơn bão nhỏ trong lòng con nổi dậy,

Mà con thì… chưa biết nói cùng ai.

Cha mẹ ơi, đừng vội vàng sửa chữa,

Đừng trách con yếu đuối, mong manh.

Khủng hoảng đến không phải là sai lạc,

Chỉ là con đang lớn, rất chân thành.

Hãy ngồi xuống, ngang tầm con một chút,

Lắng nghe điều con chẳng nói thành câu.

Một bàn tay, một vòng ôm rất thật,

Đủ cho con bớt lạnh giữa nỗi đau.

Đừng hỏi vì sao con chưa mạnh mẽ,

Hãy hỏi rằng: “Bây giờ con cần gì?”

Có khi chỉ cần ta ở đó,

Không phán xét, không vội vàng ra đi.

Bão rồi sẽ qua – con cần thời gian,

Như hạt mầm cần đêm dài và đất.

Ta đồng hành, không thay con chịu đựng,

Nhưng cho con niềm tin để đứng lên.

Bởi yêu thương không xua tan giông tố,

Chỉ dạy con cách bước giữa phong ba.

Và sau mỗi lần khủng hoảng đi qua,

Con lớn lên… cùng trái tim kiên nhẫn