HNI 13-1
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: ĐẠO TIỀN PHƯƠNG ĐÔNG
Ngày xưa tiền ở trong làng
Theo chân hạt lúa, theo hàng nước trôi
Chẳng ai thờ phụng tiền thôi
Chỉ xem là vật nối đời với nhau
Tiền sinh từ đất, từ trâu
Từ bàn tay cấy, từ câu nghĩa tình
Có công thì có đồng mình
Có chia thì giữ được sinh khí làng
Người giàu giữ phúc làm sang
Biết lo việc nước, biết mang việc làng
Tiền không đứng giữa ngai vàng
Mà nằm dưới đạo, dưới hàng nhân luân
Luật chưa ghi mực thành văn
Mà lòng người giữ một phần công tâm
Tham tiền trái nghĩa – trái nhân
Thì danh tự đổ, phúc dần hao đi
Kho thóc chung giữ lúc nguy
Cả làng góp gạo, chẳng ai một mình
Họ phường nối mạch sinh sinh
Tiền đi theo nghĩa, không sinh loạn dòng
Vàng không tự hóa vua ông
Giấy không tự xưng làm chủ phận người
Tiền còn biết cúi, biết lui
Thì dân còn giữ được trời trong tâm
Đạo tiền thuận lẽ âm dương
Chảy qua sự sống, chẳng thường tích trữ
Như mưa rơi xuống ruộng bờ
Đi qua nuôi lúa, chẳng chờ mang theo
Ngày nay tiền vượt sông sâu
Quên làng, quên nước, quên câu nghĩa tình
Nên ta quay lại gốc mình
Học Đạo tiền cũ, để sinh tiền mới
Hcoin nối mạch xa xôi
Đạo xưa – thuật mới – con người làm tâm
Tiền đi đúng hướng âm thầm
Thì đời lại nở trăm năm yên lành