HNI 13-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 4, DÒNG TIẾN HÓA CỦA ĐỒNG TIỀ

Thuở xưa tiền nặng tay người

Vàng nằm trong đất, núi đồi sinh ra

Cân đong từng hạt mồ hôi

Đổi trâu, đổi lúa, đổi lời ăn công

 

Vàng yên mà bước thong dong

Nhưng khi đời rộng, sông không đủ bờ

Chợ xa, thuyền lớn, giấc mơ

Vàng chôn dưới đất, khó chờ theo chân

 

Giấy ra thay mặt kim ngân

Một tờ hứa mỏng gánh phần niềm tin

Ban đầu còn buộc kho rương

Về sau cắt sợi, giấy vương quyền người

 

Tiền in nhanh hơn nắng rơi

Lời hứa nhiều quá, lòng người hoang mang

Giàu lên chẳng hỏi ruộng làng

Chỉ nhìn con số phập phồng màn đêm

 

Rồi tiền chạy khỏi biên thềm

Hóa thành tín hiệu, hóa đèn lập trình

Thuật toán giữ hộ niềm tin

Không vua, không lính, vẫn sinh thị trường

 

Tiền số mở cửa phi thường

Mà lòng tham cũ vẫn thường theo sau

Mạng nhanh, nhưng đạo chưa sâu

Nên tiền vẫn lạc giữa màu đầu cơ

 

Giờ đây người hỏi bao giờ

Tiền thôi làm chủ, làm mờ nhân sinh

Nghe trong hạt bụi vô hình

Năng lượng – thông tin – tâm linh gọi về

 

Tiền không đứng yên một bề

Mà rung theo nhịp đất quê, ruộng đồng

Giá trị đổi theo mùa sông

Theo công vun xới, theo lòng sẻ chia

 

Tiền lượng tử chẳng xa kia

Là khi tiền biết lắng nghe sự sống

Biết lui khỏi ngôi bá chủ

Để làm dòng chảy âm thầm nuôi nhau

 

Hcoin gieo hạt từ đầu

Không tranh ngôi cũ, chẳng cầu vinh danh

Chỉ mong tiền bước song hành

Cùng người – cùng đất – cùng mạch sinh sinh

Nếu tiền còn nhớ gốc mình

Thì bao giông bão sẽ thành mưa êm

Đường dài không sợ tối đêm

Vì tiền lúc ấy đã lên Đạo rồi