HNI 14-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHI DÒNG TIỀN BỊ DỒN VỀ MỘT CHỖ

 

Thuở đầu dựng chợ, dựng ngân

Một trung tâm nhỏ giữ phần điều khiển

Người tin vì thấy bình yên

Tiền đi có lối, có miền quay lui

 

Nhưng rồi trung tâm lớn vui

Hút dần mạch sống xa xôi ruộng đồng

Tiền sinh chẳng hỏi cày bừa

Mà từ chữ ký, từ dòng nợ vay

 

Tiền chưa kịp chạm bàn tay

Đã mang lãi mẹ, lãi thầy đè vai

Người làm chẳng đủ trả hoài

Một đời đổi lấy tương lai cầm đồ

 

Kho vàng cao quá mái nhà

Mà bếp dân lạnh, bữa qua bữa chờ

Tiền đi một hướng về bờ

Quyền xa cộng đồng, nghĩa mờ nhân gian

 

Khủng hoảng không đến rầm ran

Mà qua giá gạo, tiền lương hao mòn

Một quyết định ở rất xa

Cũng làm mồ hôi đổi màu xót xa

 

Luật ghi sau kẻ có quyền

Lỗ thì xã hội gánh liền thay cho

Lời riêng giữ trọn kho to

Nợ chung để lại con đò nhân sinh

 

Tiền dồn một chỗ thì nghẽn

Như sông bị chặn, phù sa hóa bùn

Ngoài kia ruộng hạn, làng khô

Trong kia máy in đỏ lò suốt đêm

 

Người ta vá lỗi bằng thêm

Gói này cứu nọ, chuyển mềm sang sau

Nhưng gốc rễ vẫn như nhau

Tiền sinh từ nợ, trước sau cũng tàn

 

Khủng hoảng chẳng phải ngẫu nhiên

Là lời cảnh tỉnh của miền Đạo xưa

Rằng dòng chảy nếu không chia

Thì sông sẽ chết ngay khi đầy bờ

 

Hcoin nghe tiếng gọi thầm

Không vá ngọn cũ, mà tìm gốc sâu

Tiền về lại với ruộng nâu

Với công, với đất, với câu nghĩa tình

Nếu tiền thôi đứng một mình

Biết lui khỏi đỉnh, biết sinh cùng người

Thì qua giông bão đất trời

Một nền tài chính mới cười được lâu