HNI 14/1
📕 Bài thơ Chương 44
Mỗi mái nhà – một pháo đài của yêu thương
Mỗi mái nhà không xây bằng gạch đá,
Mà dựng lên từ ánh mắt hiền nhau.
Từ lời nói biết chậm khi giận dữ,
Từ cái ôm giữ ấm giữa bể dâu.
Pháo đài ấy không cần tường cao kiên cố,
Chỉ cần lòng người đủ vững vàng tin.
Ngoài kia giông bão bao lần dập vùi,
Trong nhà vẫn có chốn bình yên.
Mái nhà là nơi con người được yếu mềm,
Không phải gồng lên để tỏ ra mạnh mẽ.
Được khóc, được sai, được tha thứ,
Được trở về làm chính mình nhỏ bé.
Yêu thương là khi khác biệt không thành ranh giới,
Là lắng nghe thay vì chống đỡ, hơn thua.
Là chọn bảo vệ nhau trước sóng gió,
Chứ không quay lưng khi lòng còn chưa vừa.
Pháo đài yêu thương được giữ bằng tỉnh thức,
Bằng trách nhiệm, bao dung, chân thành.
Không ai thắng – thua trong ngôi nhà ấy,
Chỉ có cùng nhau giữ lấy bình an.
Khi mỗi mái nhà là một pháo đài vững chãi,
Xã hội ngoài kia bớt sợ hãi, mong manh.
Bởi những con người bước ra từ yêu thương,
Sẽ không dễ gây tổn hại cho đời lành.
Hãy giữ mái nhà thành nơi trú ẩn,
Giữa thế giới còn nhiều bất an.
Bởi mỗi pháo đài yêu thương được dựng lên,
Là một viên gạch xây hòa bình vững vàng.