HNI 16/1

BÀI THƠ CHƯƠNG 34 

GIỮ DÒNG, KHÔNG GIỮ CHO RIÊNG

 

Có tiền chưa hẳn là sang

Giữ sao cho đúng mới mang phúc bền

Hcoin không phải của riêng

Mà là mạch sống nối liền cộng đồng

 

Giữ không đồng nghĩa giam dòng

Đóng van thì nước hóa bùn ao hoang

Lưu thông để đất nở lành

Dòng tiền có chảy, mầm xanh mới về

Người nắm giữ giữa cuộc đời

Không ngồi trên núi nhìn người lao xao

Giữ nhịp cho nước chảy đều

Không tràn phá bờ, không khô lòng sông

Tham gom sinh cảnh khan hiếm

Tạo cơn hoảng loạn giữa miền tin yêu

Một đồng lời bởi làm liều

Sớm muộn cũng hóa sương chiều tan mau

Giữ khi hệ cần bình tâm

Mở khi cộng đồng cần thêm sinh lực

Biết dừng là trí, biết cho là nhân

Giữ mà không khóa mới thật giữ tiền

Biến động chẳng phải lý do

Để gieo sợ hãi, để xô đám đông

Ai run thì nước thêm động

Ai yên thì sóng tự lặng dần thôi

Quyền trong tay chẳng vô biên

Tự do có mép – là miền cộng sinh

Hại chung để lợi cho mình

Đạo kia không nhận, hệ tình không dung

Không cần hô khẩu hiệu dài

Đạo nằm trong cách dùng hoài mỗi ngày

Mua – trao – giữ – mở – xoay

Mỗi hành vi nhỏ dựng xây niềm chung

Hcoin không chọn người cao

Chỉ chọn người hiểu dòng nào nên đi

Giữ cho tiền được làm tiền

Không thành xiềng xích trói mình trói ai

Cuối cùng hỏi lại một câu

Ta giữ đồng tiền hay giữ niềm tin?

Nếu tin còn

chảy trong mình

Thì tiền tự khắc hóa thành phúc lâu