HNI 20-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 1: CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ LÀM GÌ

 

Ta sinh ra giữa trời đất rộng

Không phải để chạy mãi vòng quanh

Một đời tất bật theo tiếng gọi

Mà quên mất hỏi chính mình ai

Có người sống cả đời rất vội

Leo đúng thang nhưng tựa nhầm tường

Bàn tay đầy thành công sáng chói

Lòng sâu thăm thẳm vẫn cô đơn

Ta hỏi mình sinh ra vì đâu

Vì cơm áo hay vì danh vọng

Hay để hoàn thành điều sâu thẳm

Đã được gieo trước lúc làm người

Mỗi người mang một trục riêng biệt

Không ai giống ai giữa cõi đời

Lệch trục rồi càng đi càng mỏi

Đúng đường rồi gió ngược vẫn thơi

Con người khác thú nhờ tự vấn

Biết dừng chân nhìn lại chính mình

Nếu chỉ sống theo điều được sắp

Ý thức sinh ra để làm chi

Khi hỏi được câu hỏi ban sơ

Đời bắt đầu mở lối tinh khôi

Không cần chạy theo muôn ảo mộng

Chỉ cần đi cho đúng hướng thôi

Mục đích không nằm nơi ồn ã

Nó ở trong tiếng gọi lặng thầm

Ai quay lại nghe mình rất sớm

Người ấy sống nhẹ nhõm trăm năm

Ta sinh ra không vì hơn thua

Không để khoác áo hào quang giả

Ta sinh ra để thành chính ta

Đúng vai mình giữa đời bao ngã

Khi đúng trục tự nhiên bình an

Khi sai đường đủ đầy vẫn thiếu

Cả vũ trụ không hề nhầm lẫn

Mỗi đời người là một dấu yêu

Hãy sống chậm để nghe tim gọi

Hãy sống sâu cho trọn kiếp người

Khi biết mình sinh ra vì đâu

Đường đời mở sáng tỏ muôn nơi