HNI 20-1
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: MỤC ĐÍCH SỐNG – ƯỚC MƠ – THAM VỌNG
Mục đích không phải điều ta muốn
Ước mơ không phải thứ phải theo
Tham vọng như lửa bùng ngắn hạn
Mục đích âm thầm dẫn lối sâu
Ước mơ sinh bởi thời và cảnh
Thấy người có được liền mong theo
Hôm nay mơ khác ngày hôm trước
Chưa kịp chạm tay đã đổi chiều
Tham vọng lớn lên từ so sánh
Càng hơn người khác càng chưa yên
Đạt một đỉnh cao liền thấy thấp
Đứng giữa vinh quang vẫn muộn phiền
Mục đích không cần ai vỗ tay
Cũng chẳng cần phải được ghi tên
Nó đến rất gần như hơi thở
Mất nó rồi lòng khó mà yên
Ước mơ khiến ta ham tiến tới
Tham vọng khiến ta chạy rất nhanh
Mục đích giữ ta không lạc hướng
Giữa đời dông gió vẫn an lành
Ước mơ đạt được vui trong chốc
Tham vọng thành công sướng mong manh
Mục đích sống rồi không cần chứng
Tự nhiên thấy đủ giữa đời quanh
Đừng nhầm ánh chớp là mặt trời
Đừng lấy tiếng khen làm kim nam
Mục đích không làm ta rực rỡ
Nhưng cho ta đứng vững trăm năm
Ai phân định được ba điều ấy
Người ấy thoát vòng sống mù sương
Không còn lạc giữa muôn khao khát
Mà đi thẳng trục của con đường