HNI 21-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: BẢN NGÃ, XÃ HỘI VÀ SỰ ĐÁNH TRÁO MỤC ĐÍCH

 

Con người sinh ra vốn rất thật

Nhưng lớn lên học cách đóng vai

Một lớp bản ngã dần khoác chặt

Che đi trục sống thuở ban mai

Ta học cách được người công nhận

Bằng ánh nhìn, điểm số, danh xưng

Mỗi lời khen thành neo buộc chặt

Giữ ta trong khuôn mẫu đã dựng

Bản ngã không hề mang tội lỗi

Nó chỉ muốn được thấy, được nghe

Nhưng khi nó ngồi lên tay lái

Đời ta rẽ hướng lúc nào mê

Xã hội không hề ra lệnh ép

Chỉ thưởng nhiều cho kẻ giống nhau

Ai đi đúng khuôn thì được vỗ

Ai khác đường thường bị nghi ngờ

Ta dần đổi mục đích thầm lặng

Lấy mục tiêu dễ được khen thay

Sống cho hình ảnh người khác thấy

Quên hỏi lòng mình muốn gì đây

Bản ngã rất giỏi bày lý lẽ

Rằng ổn rồi, đừng nghĩ thêm chi

Rằng quay đầu là điều yếu đuối

Rằng ai cũng sống thế mà đi

So sánh len vào từng suy nghĩ

Hơn thua thành thước đo mỗi ngày

Mục đích thật không còn tiếng nói

Bị lấn chìm trong cuộc đua dài

Chỉ khi mệt ta mới chợt hỏi

Sao đủ đầy mà thấy trống không

Đó là lúc trục sống lên tiếng

Gọi ta về sau những vòng cong

Khi bản ngã lùi sau một bước

Xã hội thôi ngồi ghế kim chỉ

Con người mới dần nhớ lại được

Mình sinh ra để sống vì chi