HNI 21-1
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: KHỦNG HOẢNG HIỆN SINH THỜI VẬT CHẤT
Chưa bao giờ đời nhiều đến thế
Mà lòng người lại thiếu phương xa
Nhà cao, phố sáng, tay đầy nắm
Vẫn thấy mình lạc giữa đời hoa
Vật chất dựng nên bao tiện nghi
Giải thân xác khỏi vòng sinh tồn
Nhưng linh hồn không được gọi tên
Nên trống rỗng cứ lớn dần hơn
Ta bận rộn để không phải hỏi
Rằng sống để làm gì mai sau
Lấy công việc che đi khoảng lặng
Lấy ồn ào lấp nỗi rất sâu
Thành công đến như liều thuốc mạnh
Uống xong rồi vẫn thấy chưa yên
Leo thêm bậc mà lòng thêm rỗng
Vì trục sống đã lệch từ phiên
Xã hội dạy ta cách đi nhanh
Mà quên dạy ta đi về đâu
Câu hỏi “vì sao” thành xa xỉ
Giữa muôn công thức kiếm bạc màu
Khủng hoảng không phải là suy sụp
Mà là ý thức đang trưởng thành
Khi linh hồn không còn chịu ngủ
Dưới lớp tiện nghi phủ long lanh
Chỉ khi dám ngồi yên với trống
Không vội lấp bằng thứ bên ngoài
Ta mới nghe được lời rất khẽ
Gọi mình trở lại trục ban đầu
Khoảng trống không hề là kẻ địch
Nó là cửa mở của tỉnh mê
Ai dám bước qua vùng im lặng
Người ấy bắt đầu sống đúng quê
Không phải thêm tiền là hết thiếu
Không phải đổi cảnh sẽ yên tâm
Chỉ khi quay lại nhìn cho thẳng
Mới biết mình đi lệch bao năm
Sống đúng không làm đời rực rỡ
Nhưng cho đêm xuống được an lòng
Giữa thời vật chất đầy mê lộ
Ai giữ được trục ấy là xong