HNI 23-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 24: SỐNG ĐÚNG GIỮA NGHỊCH CẢNH

 

Không ai đi hết đời êm ả

Gió ngược là phần của đường xa

Nghịch cảnh không sinh ra để phá

Mà để soi rõ mặt người ta

 

Khi mọi thứ không còn thuận lợi

Lòng người mới lộ rõ trắng đen

Có kẻ vì đau mà đổi hướng

Có người giữ trục đến cuối bền

 

Tiền mất rồi còn tìm lại được

Danh rơi có thể gầy dựng sau

Nhưng trục mà nghiêng trong giông tố

Thì rất khó đứng thẳng về đâu

Nghịch cảnh không làm ta xấu lại

Nó chỉ bóc lớp vỏ che thân

Khi không còn gì để bám víu

Mới biết mình thật sống vì phần

Có người mượn đau làm lý lẽ

Cho phép mình làm điều sai hơn

Có người lặng lẽ ôm vết xước

Giữ tâm không tối giữa cô đơn

Sống đúng không là không gục ngã

Mà là gục xuống vẫn không lệch

Cho phép mình buồn và mệt mỏi

Nhưng không đổi đúng lấy tiện nghi

Nghịch cảnh ép ta nhìn rất thẳng

Vào điều sâu nhất ở trong mình

Thứ gì còn lại khi rơi rụng

Chính là mục đích thật đang sinh

Ai giữ được trục trong giông bão

Thường không ồn ào lúc nắng lên

Bước chậm nhưng chân đi rất chắc

Đời sau bão tố vẫn an nhiên

Không phải vượt qua là chiến thắng

Mà là không mất chính mình thôi

Sống đúng trong thời gian đen tối

Là ánh đèn dẫn trọn kiếp người