HNI 28/1

📕 Bài thơ CHƯƠNG 2

MỘT CON NGƯỜI HỮU HẠN VÀ GIẤC MƠ VÔ HẠN

Ta sinh ra nhỏ bé giữa đời,

Một hạt cát trôi trong biển người mênh mông.

Thân xác hữu hạn, thời gian hữu hạn,

Nhưng trái tim thì chưa từng có đường biên.

Có những đêm dài, ước mơ không ngủ,

Nó gõ cửa tâm hồn bằng tiếng gọi khát khao.

Dẫu đôi chân mỏi, dẫu đời giông bão,

Giấc mơ vẫn thắp lửa giữa đêm sao.

Con người có thể ngã trăm lần,

Nhưng ý chí chỉ cần đứng dậy một lần thật mạnh.

Bởi giới hạn không nằm trong hoàn cảnh,

Mà nằm trong nỗi sợ ta tự dựng lên.

Khi ta tin mình sinh ra để lớn,

Tư duy bắt đầu vượt khỏi khung quen.

Một quyết định nhỏ hôm nay thôi,

Có thể mở cánh cửa của ngàn ngày rực sáng.

Giấc mơ không chọn người hoàn hảo,

Giấc mơ chọn người dám bước đi.

Dám tin, dám học, dám thay đổi,

Dám biến “không thể” thành “đã làm được rồi”.

Một con người – chỉ một mà thôi,

Nhưng có thể chạm đến triệu tâm hồn.

Khi sống không chỉ cho riêng mình nữa,

Mà sống để phụng sự, để lan tỏa yêu thương.

Hữu hạn là thân xác,

Vô hạn là tinh thần.

Khi trái tim còn cháy lửa,

Thì bầu trời nào cũng có thể bay lên.

Và từ khoảnh khắc này,

Ta chọn lớn hơn nỗi sợ.

Chọn bước tiếp dù con đường chưa rõ,

Bởi giấc mơ đang đợi ta ở phía chân trời.