HNI 28/1
📕 Bài thơ CHƯƠNG 4
NỖI SỢ LỚN NHẤT CỦA CON NGƯỜI
KHÔNG PHẢI THẤT BẠI, MÀ LÀ NGHĨ NHỎ
Con người không sợ ngã,
Ta chỉ sợ đứng thấp mãi không dám vươn cao.
Không sợ bão tố ngoài kia,
Mà sợ chiếc lồng tư duy tự nhốt mình bên trong.
Thất bại làm ta đau một lần,
Nghĩ nhỏ làm ta mất cả cuộc đời.
Một vết thương rồi sẽ lành,
Nhưng ước mơ bị bóp nghẹt thì chết trong im lặng.
Bao người sinh ra với đôi cánh,
Nhưng lại chọn đi bộ giữa bầu trời rộng lớn.
Không phải vì họ không bay được,
Mà vì họ tin rằng mình không xứng để bay.
Nỗi sợ không nằm ở khó khăn,
Nó nằm trong câu nói: “Tôi không thể.”
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi ấy thôi,
Đã khóa chặt cánh cửa của vô vàn khả năng.
Khi ta nghĩ nhỏ,
Ta xin phép cuộc đời cho những ước mơ bé xíu.
Khi ta nghĩ lớn,
Cuộc đời phải mở đường cho bước chân ta đi.
Người dám nghĩ lớn không phải không sợ,
Mà họ không để nỗi sợ cầm lái.
Họ dùng sợ hãi làm nhiên liệu,
Biến áp lực thành động cơ vươn xa.
Thế giới không thiếu người tài,
Chỉ thiếu người tin đủ lớn vào chính mình.
Không thiếu cơ hội,
Chỉ thiếu những trái tim dám bước qua vùng an toàn.
Hãy đừng sống vừa đủ cho hôm nay,
Hãy sống đủ lớn cho ngày mai.
Bởi khi bạn dám nghĩ lớn hơn số phận,
Số phận sẽ phải viết lại theo bạn.
Và từ giây phút này,
Đừng hỏi: “Mình an toàn chưa?”
Hãy hỏi: “Mình đã sống đúng tiềm năng chưa?”
Đó mới là câu hỏi thay đổi cả một đời người.