HNI 06-2
**BÀI THƠ CHƯƠNG 6: CON NGƯỜI BỊ CẮT RỜI KHỎI THIÊN NHIÊN**
Con người sinh ra từ đất,
nhưng lại mơ được sống ngoài đất.
Sinh ra từ nước,
nhưng lại dựng tường để quên sông.
Sinh ra cùng gió,
nhưng đóng kín cửa
để không nghe tiếng trời thì thầm.
Ngày xưa,
mặt trời gọi ta thức dậy,
hoàng hôn dạy ta nghỉ ngơi.
Ngày nay,
chuông báo thức lên tiếng thay mặt trời,
và ánh đèn kéo dài ngày
đến khi thân xác không còn biết mệt.
Ta không còn đi chân trần,
không còn ngồi dưới gốc cây,
không còn biết mùi đất sau cơn mưa
là mùi của sự sống.
Rừng lùi xa khỏi tầm mắt,
sông biến mất khỏi ký ức,
bầu trời bị chia thành những khung cửa nhỏ.
Ta gọi đó là phát triển.
Nhưng cơ thể bắt đầu quên cách tự chữa lành,
tâm trí bắt đầu quên cách tĩnh lặng,
và linh hồn bắt đầu đói.
Con người dựng thành phố
rồi tự nhốt mình trong bê tông,
tự ngắt mạch nối
giữa tim mình và nhịp đất.
Ta ăn thức ăn không còn hơi đất,
uống nước không còn mạch nguồn,
và thở bầu không khí
không còn mùi của rừng.
Thiên nhiên vẫn ở đó,
nhưng ta không còn là một phần của nó.
Ta đứng trên đất
như kẻ xa lạ,
không chào,
không hỏi,
không biết ơn.
Khi bệnh tật đến,
ta tìm thuốc.
Khi tâm hồn mỏi mệt,
ta tìm giải trí.
Nhưng khi sự sống suy kiệt,
ta quên tìm về cội nguồn.
Con người không chết vì thiếu tiện nghi,
mà vì thiếu sự kết nối.
Thiếu kết nối với đất,
thiếu kết nối với trời,
thiếu kết nối với chính mình.
Mẹ đất không trách.
Mẹ chỉ lặng im.
Và trong sự im lặng ấy,
mẹ vẫn nuôi rễ cây,
vẫn giữ nước ngầm,
vẫn chờ con quay về.
Chỉ cần một ngày
ta dám bước chậm lại,
dám chạm đất bằng bàn chân trần,
dám nhìn trời không qua màn hình,
dám thở mà không vội.
Ngày đó,
con người sẽ nhớ ra
mình chưa từng bị bỏ rơi,
chỉ là đã đi quá xa
mẹ của mình.