HNI 06-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 8: NHỮNG CON ĐƯỜNG CỨU THẾ ĐÃ GÃY
Nhân loại đi qua những cơn hoảng loạn
bằng bản vẽ, biểu đồ và niềm tin
rằng chỉ cần thêm một mô hình nữa
là thế giới sẽ yên bình.
Người ta dựng lên những tòa tháp giải pháp
cao hơn cây, sâu hơn đất
nhưng quên hỏi:
mình đang đứng trên nền gì?
GDP tăng như nhịp tim cưỡng ép
thành phố sáng đèn suốt đêm
nhưng trong từng căn hộ khép kín
là những linh hồn mất tiếng gọi nhau.
Phúc lợi trải dài như tấm chăn ấm
che được thân
nhưng không sưởi được lòng
khi con người quên cách tự đứng
tự làm
tự sống cùng nhau.
Công nghệ được xưng tụng như đấng cứu rỗi
AI học nhanh hơn trẻ nhỏ
nhưng không học được
cách chào nhau buổi sáng.
Robot thay bàn tay
màn hình thay ánh mắt
dữ liệu thay ký ức
và con người thay chính mình
bằng một phiên bản tiện lợi hơn.
Những bài giảng tâm linh vang vọng
trên sân khấu sáng đèn
nhưng sau giờ thiền
người ta vẫn ăn một mình
và không biết tên hàng xóm.
Tôn giáo bay cao khỏi mặt đất
kinh tế đào sâu vào lòng đất
còn con người thì treo lơ lửng
giữa hai tầng mất gốc.
Mỗi cuộc cải cách lại hứa hẹn thiên đường
nhưng quên sửa lại mái nhà
nơi bếp lửa không còn cháy
và tiếng cười không còn vang.
Không mô hình nào thất bại vì thiếu trí tuệ
chúng thất bại
vì quên một điều rất nhỏ:
Con người không sinh ra để sống một mình.
Trước khi có quốc gia
đã có làng
trước khi có luật
đã có tình
trước khi có hệ thống
đã có bàn tay nắm bàn tay.
Khi làng biến mất khỏi đời sống
mọi con đường cứu thế
đều trở thành đường vòng.
Chúng ta chạy về phía trước
mà không biết
điểm bắt đầu đã bị bỏ quên phía sau.
Có lẽ nhân loại không cần thêm
một mô hình vĩ đại
mà cần nhớ lại
mình đã từng sống thế nào
khi còn là người.
Và trong tro tàn của những thất bại
một hạt giống lặng lẽ thì thầm:
Muốn cứu thế giới
hãy bắt đầu từ nơi
con người còn biết sống cùng nhau.