HNI 06-2
**BÀI THƠ CHƯƠNG 12: NGÔI LÀNG KHÔNG CHỈ ĐỂ Ở, MÀ ĐỂ SỐNG**
Có những ngôi nhà cao đến mây,
nhưng trái tim người ở
chạm đất rất ít.
Có những căn phòng đủ tiện nghi,
nhưng tiếng thở dài
vẫn vọng trong đêm.
Con người học cách mua nhà,
nhưng quên mất
cách trở về.
Ở –
chỉ cần bốn bức tường che mưa nắng.
Sống –
cần một nơi
để trái tim được gọi tên.
Ngôi làng xưa
không có khóa thông minh,
nhưng có ánh đèn đợi người về muộn.
Không có hàng rào cao,
nhưng có vòng tay rộng.
Buổi sáng bắt đầu
bằng tiếng chim,
không phải tiếng báo thức.
Buổi chiều kết thúc
bằng khói bếp,
không phải đèn neon.
Trẻ con lớn lên
không chỉ nhờ sách vở,
mà nhờ ánh mắt của cả làng.
Người già già đi
không trong cô độc,
mà trong ký ức được tôn trọng.
Con người sống cùng đất,
nên hiểu giá trị của chậm rãi.
Sống cùng nhau,
nên hiểu thế nào là đủ.
Ngày nay,
chúng ta có nhà,
nhưng không có hàng xóm.
Có kết nối,
nhưng không có gắn bó.
Có tốc độ,
nhưng không có nhịp sống.
Con người trở về nhà
sau một ngày dài,
mệt đến mức
không còn chỗ cho nhau.
Ngôi làng trong mơ
không hỏi bạn kiếm được bao nhiêu,
chỉ hỏi
hôm nay bạn có bình an không.
Không đo thành công bằng lợi nhuận,
mà bằng
tiếng cười còn lại sau hoàng hôn.
Ở đó,
con người được phép chậm,
được phép sai,
được phép sống thật.
Ở đó,
ngôi nhà không kết thúc ở bức tường,
mà mở ra
một cộng đồng.
Ngôi làng không chỉ để ở.
Ngôi làng là nơi
con người học lại
cách sống như một con người.