HNI 08-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: CÔNG NGHỆ PHẢI CÓ LINH HỒN
Công nghệ sinh ra từ bàn tay người thợ
Nhưng lớn lên trong trái tim con người
Nếu chỉ biết chạy theo tốc độ
Nó sẽ quên mất mình sinh ra để làm gì.
Máy móc không biết đau
Nhưng con người thì có
Một dòng lệnh vô cảm
Có thể làm tổn thương cả một kiếp người.
Công nghệ không xấu
Chỉ là nó phản chiếu lại người dùng
Khi lòng người lạnh lẽo
Thuật toán cũng trở nên tàn nhẫn vô cùng.
Có những thành phố sáng đèn suốt đêm
Nhưng lòng người lại tối
Có những bàn tay cầm điện thoại
Mà chẳng còn nắm được bàn tay ai.
Công nghệ từng hứa mang người lại gần nhau
Nhưng nếu thiếu yêu thương
Nó chỉ nối mạng
Chứ không nối được trái tim.
Một trí tuệ nhân tạo không có đạo đức
Chỉ là trí nhớ khổng lồ biết tính toán
Một hệ thống thông minh không có nhân ái
Chỉ là cỗ máy lạnh lùng biết ra lệnh mà thôi.
Công nghệ đúng nghĩa
Phải giúp con người sống chậm hơn khi cần
Giúp người yếu được bảo vệ
Giúp sự thật được cất tiếng nói công bằng.
Công nghệ có linh hồn
Là khi nó phục vụ sự sống
Là khi nó biết dừng lại
Để con người kịp thở, kịp yêu, kịp làm người.
Không phải công nghệ thay thế con người
Mà con người dùng công nghệ để hoàn thiện mình
Không phải dữ liệu là trung tâm
Mà là phẩm giá và nhân tính.
Ngôi làng trong mơ không chống lại công nghệ
Chỉ từ chối sự vô hồn
Ở đó, mỗi con chip
Đều được dẫn dắt bởi trái tim biết yêu thương.
Công nghệ rồi sẽ ngày càng thông minh
Nhưng mong sao con người cũng khôn ngoan hơn
Biết đặt đạo đức lên trên lợi nhuận
Biết đặt sự sống lên trên tiện nghi tạm bợ.
Vì nếu một ngày
Máy móc có thể nghĩ thay con người
Thì điều cuối cùng cần giữ lại
Chính là linh hồn làm người mà thôi