HNI 09-2

BÀI THƠ CHƯƠNG 28; VÌ SAO TIỀN HIỆN TẠI LÀM CON NGƯỜI KHỔ

 

Tiền sinh ra để đổi công sức lấy ngày mai

Nhưng dần dần thành sợi dây trói buộc

Người chạy theo tiền, quên mất mình đang sống

Cả đời làm thuê cho nỗi sợ thiếu thốn không tên

 

Tiền không có lỗi, lỗi ở cách con người cúi đầu

Biến giá trị sống thành con số lạnh

Đo tình thân bằng lợi nhuận

Đo nhân cách bằng ví tiền

 

Có người giàu mà không ngủ yên

Vì sợ mất nhiều hơn sợ đủ

Có người đủ mà vẫn khổ

Vì so sánh mình với cả thế gian

 

Tiền hiện tại sinh ra từ vay mượn tương lai

Bóc lột thiên nhiên, vắt kiệt con người

Đồng tiền không còn mồ hôi

Mà thấm nước mắt của kẻ yếu hơn

 

Người ta làm việc không vì cống hiến

Mà vì hóa đơn đang chờ cuối tháng

Làm nghề không còn yêu nghề

Chỉ yêu con số hiện trên màn hình

 

Tiền chạy nhanh hơn đạo đức

Thị trường vượt xa lương tâm

Giá trị bị bẻ cong theo lợi ích

Sự tử tế trở thành thứ xa xỉ âm thầm

 

Con người khổ vì tiền

Khi tiền đứng cao hơn sự sống

Khi thành công đo bằng tài sản

Mà không đo bằng bình an

 

Người khổ vì tiền

Khi quên hỏi: mình cần bao nhiêu là đủ

Khi cả đời tích trữ

Mà tâm hồn vẫn trống rỗng hoang vu

 

Tiền không nuôi được tình người

Nhưng có thể giết chết nó

Tiền không tạo ra hạnh phúc

Nhưng dễ dàng mua được cô đơn

 

Chỉ khi tiền trở lại đúng vai trò

Là công cụ, không phải ông chủ

Con người mới được tự do

Sống đời có nghĩa, không bị mua chuộc

Ngày nào tiền phục vụ sự sống

Ngày đó con người thôi khổ đau

Ngôi làng trong mơ bắt đầu từ đây

Khi giá trị người cao hơn giá trị tiền bạc.